Bài đã đăng của vi lãng
Quê quán Nha Trang.
Du học Úc năm 1973, hiện đang ở Sydney.
mùa yên lành mới
Những bàn tay người lạnh đông, chất đống, không máu, nhợt màu, nằm trơ trong ngăn tủ áo để mở, những bàn tay không còn với thân thể mới nhìn trông có vẻ kì hoặc …
thành phố cạnh đông
thành phố mới, mọc xuống
khi viên đạn đầu tiên đi vào tim đứa bé
khoảng ngực trái lũng sâu đen
dưới lòng đất
trốn chạy qua đôi mắt
april/ tháng tư
then, them travels farther and deeper than dust
darker than oceans beneath crescent moons
newer than histories written afresh
about winds violating the brotherly fields
những bài thơ đến trước giấc ngủ
Mưa tháng sáu nơi phố không gì lạ, màu xám mặt dưới chiếc lá lật ngửa lên, hướng về nắng mặt trời và da người trở nên trong suốt như thể mảnh giẻ mòn của những gì còn lại
Một lúc, sau đêm tắt sáng
Hai tách sứ, ly thủy tinh trên kệ, vụn bánh mì trên đĩa, vỏ quít, hạt, chút vàng đọng trong bồn, vài chén bát: trước đây không lâu, người ta vẫn sống thế. Tờ báo …
thân bay qua núi tây
sáu giờ sáng, khi em đổ ly rượu trên ghế ngồi
cạnh bờ biển vắng, rong sẫm nâu dày trên cát
như bức tường chống mặn
dăm ba con lang thang bờ nước rặc
Lust for Light
translation by nguyễn đức nguyên
from the original flash story ‘mê nắng’ – damau #25
He started being passionate about sunny days after his release from the education camp. Almost everyday, if it was not raining, after …
Người con gái trên đập nước
xa, đường đi bóng mây mặt nước,
cá khổng lồ lượn dưới lạnh, em cao lên hơn,
tuyết ngừng rơi và mặt trời đông xô đầy thung lũng
Nó biến mất
Sáng hôm nay, như một điềm gở, tôi đoán rằng nó đã mất tích. Khoảng không gian thường bọc quanh nó, bây giờ chợt trở nên trống, lạnh, và nhẹ bớt.
Trong mỗi đời sống cũ, …
phía nam
em bước ra, trần trụi tay nhấc
vào cơn lũ im lặng của đời sống
mình muốn gì
tìm trong sóng đến chậm trong ngày?
Huế, an Arm Left Behind
Here, like an arm left behind
here, like an insistent prayer
a shiver crawling up the spine
searching the bell toll over
tháng tư & đêm qua sông
tháng tư
mù núi đông
lạnh từ đất vàng sao rục ruỗng
á quốc xa mất, tất cả ai
quên lời hứa, đổi tên
trò chơi đổ những thanh vuông
trước lưỡi đỏ răng sắt
nổ cạnh cây thập tự
đạp tràn cửa …
Mang mặt chứng nhân trong giấc ngủ
Mang mặt chứng nhân trong giấc ngủ
mặt đối lửa, và nước mắt khô
những mảng nắng trơ trẽn
không một, hay dấu hỏi chấm câu
Mê nắng
Sau ngày thả về từ trại tù cải tạo, người ta thấy ông như đâm ra mê nắng. Gần như hôm nào, nếu không mưa, sau khi ăn sơ sài lót dạ chén cơm nguội …
Bạt đô
Bất chợt, hắn không còn cảm thấy đầu nhức xoáy bưng nữa. Hắn thanh thản dễ chịu, và thân hắn vụt bay.
Hắn như, trong một khoảnh khắc, trùm phủ hết cả không gian, hết những …
Nội ảo thuật
Lần cuối tôi về quê thăm Nội, mắt bà sáng, lâu ngày không gặp cháu chiết, bà vui vẻ, nói luyên thuyên. Tôi hỏi hồi đó sao Nội gặp ông được vậy. Mầy biết hông, …
đếm (một) tới ngàn
không ngủ đếm màu xanh,
đều theo nhịp đập bàn tay lạnh,
(hai) con mắt không nhớ…
dang tay mình trần nằm sân mát chờ về,
giữa tiếng rao hàng buổi sáng,
từ nấm đất thơ
giữa bận bịu cuối ngày
ai còn thời giờ và máu nóng
lên ngọn lửa cạnh bờ tường
bên nấm đất chôn
những bài thơ ngã
Cánh hồng trắng… & Bàn cờ
tâm thức là lời lẽ cuối cùng
nơi em đứng, sau này ngươi sẽ lại
tay run lạnh bốn tường đá, em nằm xuống,
nhớ nắng bên ngoài,
khung sổ cao
đêm ba mươi / tết thạch anh
trong vùng sáng đèn pha
hắn chệnh choạng qua đêm trừ tịch
đầu xe sững con đường đất
mùa ăn ong / xương & màu lá / ngọc tháng tám
mùa ong lỡ người về theo con nắng
treo cành mơ ong nhớ điệu chào xưa
qua sông ướt trái chìm bờ mắt mỏi
cuối mùa reo tay với lá lưa thưa
em gái mới / em trả lại
em trở lại nắng mở mùa lá rũ
như một lần lên gió giữa ngập ngừng
con nước mặn đậu cành chim ngơ ngác
nét bình thường cũng luyến tiếc nỗi im
con đê cũ có bao giờ hỏi nhỏ
tóc buồn tháng ngày nhớ nắng đi xa
vàng thêm tuổi em có còn mệt mỏi
chờ dòng sông qua hái chút hình hài
phù thủy / chung khúc
em mở dấu ngoặc kép
“Ta về trong muôn một
qua sợi chỉ tay
người tìm thấy nỗi cứu rỗi”
bò sa mạc
Sa mạc không một bóng người, cây hay thú vật. Thế mà trước đó, họ cứ khăng khăng bảo sa mạc không khác gì lắm đâu. “Nhiều ngày, không gió, nắng lại còn mát hơn.” Cổ tôi khô rang, đi từ sáng không một giọt, bây giờ nuốt nước bọt thấy đau đau. Thôi thì cứ nhắm thẳng mà đi, không qua phải không trở trái, thế nào cũng tới. Họ bảo thế.
lên núi tìm giấc mộng
núi đá trỗi
bậm trợn
từ chân trời Tây phương
hạt kim cương sáng trắng
giữa mảnh xanh lục
rừng thông phủ vùng lũng
tuyết tràn đỉnh lấp lánh đổi màu
Thành viên
anh vào phòng đây làm việc
thành viên tám bốn không sáu
anh đừng né cũng đừng đá
không ai giúp được anh đâu
Trở đá
Anh Lục ôm tôi. Trong giữa những giao động từ gió biển, tiếng sóng kéo rì rào trên cát, đập vào bờ đá cuối bãi, giọng người quanh đây ú ớ, có mấy tiếng chim ang ác. Anh Lục nhìn ông Biển, gật đầu. Một tiếng hét lớn, cùng lúc với gót chân phải đạp mạnh xuống cát, nơi anh Lục đứng, có một tảng đá xám.


Bình Luận mới