Bài đã đăng của vi lãng
Quê quán Nha Trang.
Du học Úc năm 1973, hiện đang ở Sydney.
đọc “Buổi sáng phủ định”
Là tập thơ nhỏ nhất trong ba tập, nhưng lại gặp nhiều khó khăn nhất trong việc xin phép xuất bản trong nước. Có lẽ từ một vài câu trong tập thơ, làm các ‘quan lớn’ khó chịu? Nhưng cuối cùng tập thơ cũng được ra mắt…
Tĩnh mịch trưa
Biển bên ngoài không còn là biển
Mặt trời đã đi trốn
Trăng sao sáng hơn tất cả những đêm qua
Tay với nhưng không tìm thấy
Bốn bài thơ
Họ đang múa may và đưa sách ra chờ tôi ký tên. Tôi nói, Đây là những giờ tôi chưa từng sống, những vòng tròn chưa bao giờ đóng lại vì anh đã khoét trống trong mắt tôi.
42:6
Thời gian sẽ ngắn lại với tuổi đời
họ bảo, một năm trời
là dai dẳng, đầy kinh nghiệm sống
cho những người chập chững.
(th)ân lạnh
chẳng nhớ gì nhiều
chỉ chớp qua một giòng sông
đầu ngọn núi treo đầy hoa & lá
vài gương mặt
Chúng mình bốn người
… Vậy, bây giờ tôi đã từ bỏ tất cả –
màu mỡ và tất cả những phước lành từ đất.
Linh hộ ở “nơi này” – cái tâm
hồn ở đây – là một gốc cây cũ
Oakland, lá xanh
ba dòng chữ / dăm trang giấy
khả thể một bài thơ
một câu hỏi lớn
hay có lẽ, một tượng điêu khắc
Ngộm
Nhưng dù với phương cách nào đi nữa, tao không thể quay vai trở ngang, trái/phải, hay bước lui được. Hướng đi duy nhất làm được, vẫn chỉ là bước tới trước. Tao cảm thấy rất khó chịu khi chỉ được phép đi tới, thẳng, và bị đẩy. Sau khi quay đầu phải, quay đầu trái, tới trước một bước, hai bước, tao đứng lại.
Nguyễn Tiên Hoàng: Captive and Temporal
Nhà lý thuyết gia về truyền thông người Ý Franco ‘Bifo’ Berardi có nói “Thơ ca là sự mở lại của bất định, một cử chỉ châm biếm của sự vượt quá ý nghĩa vốn đã thiết lập của chữ” và trong tập thơ bao quát và phức tạp này, tôi nghĩ rằng đó là điều Hoàng đang làm.
Sáng nay, ashbery
Lúc bước vào
bầu không khí nóng ẩm cây xăng
57 gã thơ cười cười bảo điệu
nghệ này lắm khi tao chỉ muốn
lên núi, hoa vàng không
cửa hàng sách City Lights, San Francisco
Tầng trên, vài chiếc ghế cũ để gần cửa sổ. Vài ba khách đọc. Một gã đeo mắt kính cận dày, ốm, râu bồm xồm, dáng vẻ sinh viên đại học, đọc Celan, ngước lên một chốc, rồi lại cắm đầu đọc tiếp.
thơ xé từ lề trái
chờ mãi, những mong từ ngàn ng
chân và mớm lần sau. Đón vào cơn
sáng động, cỡi qua sóng, bụi mờ vẫ
tôi chẳng còn gì để lại, những bụi đươ
đảo hoang
Tôi đã trôi
trong cánh biển chết mặn
trên ván mây im lặng
chờ một đảo hoang, đất nóng
đưa tôi khỏi chuyến lưu vong.
một ngày yên
như thể sỏi đá cũng muốn
chu miệng thở
lần thở cuối trước khi ngày hết nắng
như thể mặt nước cũng nghe được
tiếng đập tim từ sỏi đá
Đọc ‘Đừng Bao Giờ Xa Tôi’
Đừng Bao Giờ Xa Tôi (Never Let Me Go, truyện dài của Kazuo Ishiguro) bắt đầu, và kết thúc, với Kathy, lúc khoảng 30 tuổi, ở cuối giai đoạn làm nghề ‘phụ dưỡng’, nuôi người ‘tặng biếu’. Cả hai loại người này đều là người “nhân bản vô tính” (tạm dịch chữ “clone”)…
khi tôi nhìn xuống những cụm mây
hãy để gió ngừng vỗ tay
ca tụng trời đen đang quét sạch
những lời hứa chưa xong, tàn dần
giữa lằn ranh tối & sáng
mộng du
tôi từng gặp alice mộng du trong mộng /
đâu chìa khóa vàng mở hoang đường /
tìm mãi vườn hanh nắng, rực hoa đỏ /
bên triền đồi miền cao
khúc quanh
nhớ câu kinh ứa ra từ miệng/
cá, vươn lên tháp đá sen hồng/
rằng giọng người rớt lại/
trạm xe ban mai/
khúc quanh thành phố, nóng
Những con mắt
một con mắt từ con phố cổ
vướng vất
cuối đền đài chàm
hình hài chưa rục rữa
cùng con mắt từ thành phố
vay mượn danh xưng
Voices in Dream
Nguyễn Đức Nguyên translates from the Vietnamese original “Tiếng trong mơ” by vi lãng
In the dream that night I heard a howlinga moan, from body, as if the vortexswallowed you whole, but perhapswe should …
Những chuyến di hành đêm
Đây là thời điểm bạn thấy lại
những trái mọng đỏ từ tro núi
và trong bầu trời u tối
những chuyến di hành đêm của chim.
Vũng nước
Cánh đêm phủ trùm vũng nước.
Dưới trăng vòng tôi mường thấy được
gương mặt người giữa đám cá con
cõi hành lang, khu B
nắng hết sáng nền lá sau cửa sổ nắng chưa khô hòn máu nhầy giữa cục đờm vết nhơ chim để lại trên song …


Bình Luận mới