vừa mở mắt ra tôi đã nghe mình nói
tôi nói không ai nghe
tôi có nói đâu
tôi lắng nghe mình nói dối
như thế đó
tôi nói khi cúi xuống
khi ngẩng đầu lên nhìn dòng sông
trong trí tưởng tượng nhạt nhòa
tôi dằn mặt gương soi
khi ngó mình
trần trụi và khô gẫy
như vài hạt dẻ trong miệng sóc
tôi cay cú đếm
những sợi tóc rụng
trên khuôn mặt tuổi già
cười le lưỡi chế nhạo
tôi than thở với bóng
những bức tranh treo ngược
vốn đã rất xấu
như gã đàn ông khóc thét
tôi lầm lũi qua lại
dưới mặt trời
cáu kỉnh cấu xé những sân cỏ
lăn lộn giấu mình tuyệt vọng
như thế đó
tôi thường bắt đầu một ngày
như một người lập dị
chưa bao giờ bắt đầu
.