godot, chờ đợi hoàng hôn trở thành bình minh
trên hải cảng đầy xác chim chết
và rác của trận tsunami vừa qua
những cây dừa bật gốc
tôi ngồi trên đá, làm thơ
và chờ đợi
một cơn mưa nhiệt đới nóng ẩm
như đôi môi của người vũ công ấn độ
nhảy múa trong những đám tang
đám tang của tôi
tôi đi qua khải hoàn môn ở pháp
thấy một vài người ý thua trận
ngồi vẽ tranh
trên mái tóc rối của chiếc cầu
sông seine
tôi chờ đợi thú vui đầu ngày
lặng lẽ khoác chiếc áo ngắn
hở cái rốn đen của cuộc chiến tranh ba mươi lăm năm
cái rốn bị cắt đứt lìa
bởi một cái hôn mạnh
hành trang tôi mang theo là
một lưỡi dao cạo râu cũ
vài cái quần ngắn mặc bên trong
vài chiếc lá
của mùa thu mới chết
khi tôi đứng lại, đợi godot
mới hay rằng
những chiếc xe tang trống rỗng đã quay về
từ lâu
đang nằm ngán ngẩm trong parking lot
như thế, vài chục năm
có lẽ trăm năm
khi những con chim chết sống lại
chúng sẽ bay đi mãi
không trở về nữa đâu
.