khi texas đi ngủ
vẫn không mặc quần áo, như mọi khi
đêm tự do phóng túng
lang thang vài con sóc xám
xe cảnh sát
những gã đàn ông say rượu
đàn bà thất tình
những viên thuốc ngủ không công hiệu
ru ngủ cơn đau dưới bụng
khi america thức dậy
vẫn không mặc quần áo, như mọi khi
ngày hun hút sâu thẳm
vài con ruồi bay trong đời
người bước chậm
từng bước chậm, cúi đầu
gió chướng mang theo nỗi buồn gói kín
trong những căn phòng
ngập ngụa màu sắc ẩm
khi nick đi ngủ và thức dậy
vẫn không mặc quần áo, như mọi khi
chẳng ai nhìn thấy gì
vẻ đẹp của thân thể bỏ hoang
cỏ mọc rậm giữa trời
sự đam mê quá quắt đã tàn lụi
những người chết quay lại
đứng im lặng trên những toa xe lửa
chạy vụt qua thời gian
khi tôi đi ngủ và thức dậy
vội vã mặc quần áo, như mọi khi
ngần ngại nhúng chân vào bồn nước cạn
vài con cá hả miệng thở
trong chiếc bình cổ chật ních
sợ mưa mùa tới
thổi trốc gốc sự yên tĩnh
một hai người, có cả nick, đến
lặng lẽ chạm vào vĩnh-cửu
.
Bài thơ thật sâu sắc, ý và chữ đều đẹp. Phải đọc nhiều lần, và mỗi lần đọc lại càng thấy một cái gì đó rất bao la .
Cám ơn tác giả.