Khai trương vào tháng 6 năm 2019, The Plinth là không gian nghệ thuật đầu tiên trong khu vực đường cao tuyến High Line, giao giữa Đường 30 và Đại lộ 10, với tầm …
Người hát bài ca ngụy tạo
bạn bè tôi nằm xác lại vất vưởng không hình
(có những đứa khôn lanh nằm đại trên giường
trộn cả nắm vinh quang với hèn nhát nhằm giữ tấm thân huyết nhục tồi tàn)
Bỗng nhiên tôi bị trượt chân và mọi thứ bắt đầu lao đi một cách chóng mặt. Như thể lướt qua một đám bùn lầy, dáng hình nghiêng nghiêng của tôi cứ thế mà trôi thật nhanh về phía trước. Không thể nào ghìm chân đứng lại được nữa. Từ thành phố, tôi trôi đi mà không gặp bất cứ trở ngại nào.
mỗi khi em mút bầu vú tâm thần phân liệt
hay mỗi khi em ẩn trong ký ức máu
khạc lên nỗi buồn thế hệ
không có nghĩa là mọi thứ chấm dứt
Nếu triêu dương là khách sạn
Thì tà dương là giường
(điển hình của những hoang tưởng dịu dàng
mười ba ngọn núi màu vàng lêu bêu sa mạc)
Cũng như một nhà nông cần mẫn không sớm thì muộn sẽ tìm được liều thuốc thích hợp để hoa màu trở nên miễn nhiểm với đám sâu bọ “lạ,” các diễn đàn độc lập trên hệ thống Internet sẽ ngày càng hiệu quả hơn trong việc đối phó với bọn sâu bọ đạo tặc. Khả năng thích nghi này nhất định sẽ giúp làm tan đi nỗi hoang mang của bất cứ độc giả nào…
Đêm qua tôi mơ một giấc mơ, và có vẻ như các trận đánh lại tái hiện, tuy lần này nó hiện ra dưới một hình thức khác. Chúng tôi, những đứa trẻ cùng xóm, đang chơi bóng trước cửa một căn nhà. Nền sân gạch chạy xuôi xuống lòng đường. Những cụ già ngồi trên ghế, bên trái, bên phải và nơi bóng tối sâu trong nhà. Cụ già bên trái, ở xa chúng tôi hơn một chút…
tôi đặt đằng sau tai
tôi đặt trên ngực
tôi đặt trên má
trên bụng, giữa đôi chân
Rất cảm ơn chủ nghĩa tiêu dùng
đã đẻ
ra thời đại Hi-Tech
Cho nhân loại nghĩ thêm nhiều việc để làm
Càng làm càng ham, càng xài càng tham
“…Những cơn sóng đánh vào bờ, và khi quay trở về biển, lôi cuốn những viên sỏi lăn lóc lên nhau tạo thành một bài giao hưởng: bao gồm âm thanh, màu sắc, ánh sáng và cảm xúc của tôi.”
Nằm yên như thế một lúc cô bắt đầu nhận ra cái dáng của anh và tiếng cười khanh khách của một người đàn ông hơi quá tự tin, đang ban cho cô những ánh sáng của hạnh phúc, nhưng cô nhìn thấy những cái bóng khác nữa, mới đầu không nhận ra là ai, khi chúng đến gần cô hoảng hốt co rúm người sợ hãi, cô ngửng đầu ra khỏi cái gối, lấy tay che mặt một lúc…
ký ức tuôn cả ra
đầy / sau ót
không thể để hội chứng ăn theo
1000 năm thăng long hoành hành
Chả biết đường
Những dốc cười địa phủ
Em tóc trắng và em hồng vú
Rượu tất niên say như người đột tử trong cơn mưa leo núi
ngày chớm dậy thì
đứng ngang ngực mẹ
ngửi con người
chỉ nghe thơm mùi sữa tươi
Là một nghệ sĩ trẻ, giống như nhiều nghệ sĩ cùng thế hệ của anh ta, Phạm Trần Việt Nam đã trình bày và biểu diển sự diễn cảm tuyệt vọng đó qua nhiều hình thức và chủ đề với những nhịp phách cao hơn cho tai nghe và những cái rõ nét hơn cho mắt nhìn – Những bức xúc và bối rối của họ…
hắn liệng một cái đầu sư tử lên bàn
hắn liệng một đống lòng tim gan dây nhợ của nó
với đủ loại máu me
lên bàn
hắn quăng bộ da bị rạch nát của nó
Trong truyền thống và ý chí khai mở dân trí mà các tiền nhân xứ Quảng này, những vị như Phan Chu Trinh, Phan Khôi, đã đi trước, tôi xin lấy mệnh đề tri thức nầy của Kant để bàn đến một nội dung giáo dục nhân văn cho thế hệ sinh viên Việt Nam đương thời, đặc biệt là cho miền Trung, và riêng cho đại học Duy Tân mà tôi có được vinh hạnh tham gia giảng dạy.
đá cũ nằm ngổn ngang
bài thơ của hoang tàn
mấy nghìn năm chớp mắt
lũ mèo hoang lang thang
phải giở bao nhiêu trang?
để thấy xác nguyên vẹn dân tộc mình
va vào bờ lịch sử và biến mất?
một ảo ảnh.
And this sense, blood flowing over hands over musical instruments?
History moves its foot, slowly, taking its time.
The spider-web of paradise is weaving a tapestry of dreams:
Những lời phát biểu của người dân trong video về trực thăng… từ người đã trực tiếp trải qua cuộc chiến, đến người trưởng thành sau chiến tranh, đều giống nhau ở chỗ cái nhìn của họ về biểu tượng cuộc chiến là chiếc trực thăng đã thay đổi, như một thứ “diễn biến hòa bình”. Nhưng tại Việt Nam…
When I first set foot on American soil, I couldn’t help but notice that the first feeling upon arrival was the same for all who arrived. It created a very deep and everlasting impression in my mind. But my disorientation at that moment only lasted for a short time, and I soon recovered. The strange feeling began as the airplane left Viet Nam.
khi sắp sửa cải táng nó lần thứ ba trong một năm
thì sau nhiều lần bươi móc
nó chẳng còn gì dù chỉ còn xương trắng
dính bùn đen
đúng là ban công rất cũ nhưng
tôi tưởng như cũng giống bé Mít
cũng có thể không là sự tươi
mới, có thể con tôi đã sống
ở thế kỷ mười lăm, bạn tôi
Lạc giữa hàng lối mới về địa chính trị và gia tăng căng thẳng giữa Mỹ và Trung Quốc ở Đông Nam Á, đó là thực tế khiến Việt Nam bị lâm vào thế khó xử về chính trị. Có một câu nói trong giới chính trị ở Việt Nam là nếu nhượng bộ Trung Quốc thì mất nước, nhưng nếu đi theo Hoa Kỳ thì mất Đảng.
Tôi tự vấn là thầy và trò sẽ critique cái gì đây trong một không gian học thuật có sợi chỉ đỏ xuyên suốt, có một học thuyết đỉnh cao dẫn dắt tư duy? Hay là chúng tôi sẽ critique cái gì đấy trừ cái ấy ra?
Bình Luận mới