Trang chính » Biên Khảo, Giới thiệu tác giả, Hội Họa, Nghệ Thuật Email bài này

Phía sau tri thức – hoạ sĩ Phạm Trần Việt Nam


Pham Tran Viet Nam 2

hoạ sĩ Phạm Trần Việt Nam

Tìm thấy niềm tin từ phía sau tri thức

Lê Trọng Nhi 

Niềm tin (đức tin cũng được)! Phạm Trần Việt Nam dường như đã tìm thấy niềm tin của mình bằng và qua những màu sắc (trước tiên) và những lời nhạc lớn tiếng (kế tiếp) của mình. Tại sao vậy và tại sao lúc này?

Không có gì bất thường, thời nay, thường thấy và nghe về một sự diễn cảm tuyệt vọng “không có, hoặc có rất ít, hoặc mất niềm tin” từ thế hệ người trẻ đối với nhiều khía cạnh đời sống hiện nay trong xã hội. Là một nghệ sĩ trẻ, giống như nhiều nghệ sĩ cùng thế hệ của anh ta, Phạm Trần Việt Nam đã trình bày và biểu diển sự diễn cảm tuyệt vọng đó qua nhiều hình thức và chủ đề với những nhịp phách cao hơn cho tai nghe và những cái rõ nét hơn cho mắt nhìn – Những bức xúc và bối rối của họ (đúng hoặc sai…) như những đám rễ non, nhưng mọc sâu, trong thế giới riêng của họ, và tràn ra xã hội lớn rộng bên ngoài.

 

Thuc 1 Phía sau tri thức 1, 160x350cm, sơn dầu.

 

Như hầu hết các nghệ sĩ cùng trang lứa mình, người nghệ sĩ trẻ Phạm Trần Việt Nam cũng không có trường hợp ngoại lệ để tránh khỏi sự diễn cảm tuyệt vọng, “không có, hoặc có rất ít, hoặc mất niềm tin”. Nhưng rồi, bằng cách nào đó, anh ta nhận lấy (nuốt và tiêu hóa) sự diễn cảm này với một cách rất khác – Anh ta chọn không chôn vùi những diễn cảm đó sâu trong não trạng bất định của mình, anh ta chọn buông lỏng (tung ra) sự diễn cảm đó đến một biên giới mới tìm thấy của anh ta: Phía sau tri thức (hoặc phía sau điều đã biết) – Anh ta họa (trau dồi) cái trí thức nho nhỏ của mình với “những màu sắc thật” – màu sắc của đời sống thật. Đây là nơi mà Phạm Trần Việt Nam đã tìm thấy “niềm tin” của mình: một niềm tin đã mất – một niềm tin mới – một niềm tin mạnh mẻ hơn. Niềm tin anh ta cần và trong niềm tin đó, gánh vác anh ta ở trong và đi qua cái thế giới “phiền muộn” riêng và thế giới bên ngoài kia. Đây có thể là câu trả lời của anh ta về điều “tại sao như vậy?”

 

Thuc 6 Phía sau tri thức 6, 100x100cm, sơn dầu.

 

Thuc 8 Phía sau tri thức 8, 100x130cm, sơn dầu.

 

Vâng, Phạm Trần Việt Nam còn đội một cái mũ khác – “mũ của người chơi nhạc rock” – một cái mũ phiền muộn. Anh ta không phải là một rock nhẹ, mà là một rock nặng và có khi rất nặng. Anh ta rock cái thế giới của chính mình và vất vả với những hụt hẫng và rock một thế giới rộng hơn quanh mình – đặc biệt tại TP.HCM (Sài Gòn cũ). Cũng như thế, bằng cách nào đó, trong thế giới của người chơi nhạc rock này – những lời nhạc lớn tiếng của anh ta đã trở thành một ngọn hải đăng (người trợ giúp khôn ngoan) trong việc tìm kiếm niềm tin của anh ta. Niềm tin của “đáp ứng trong những người và nơi chốn không đáp ứng” mà anh ta đã từng vật lộn để tìm kiếm.

 

Thuc 10

Phía sau tri thức 10, 100x130cm, sơn dầu.

 

Thuc 11 Phía sau tri thức 11, 100x150cm, sơn dầu.

 

Thuc 14 Phía sau tri thức 14, 150x100cm, sơn dầu.

 

Những lời nhạc lớn tiếng phải đứng yên lặng và chết mất trong những màu sắc thật của anh ta – Thời gian – những khoảng thời gian mà anh ta đã dành ra làm và hòa những màu sắc của mình để họa màu những con người và nơi chốn mà Phạn Trần Việt Nam đã không có, hoặc chưa có nềm tin trong họ. Đây là nơi anh ta thấy và cảm nhận cái ánh sáng – ánh sáng mới từ ngọn hải đăng hướng anh ta đến với phía sau tri thức (phía sau điều đã biết).

Với tôi, Phạm Trần Việt Nam chỉ vừa mới với đến cái điều phía sau và anh ta đã tìm thấy niềm tin – Một chặng đường dài vẫn còn ở phía trước. Phạm Trần Việt Nam có một nhu cầu thật – phơi bày (trần truồng) “niềm tin”: sống-thấy-sầu khổ và vui sướng. Đây có thể là câu trả lời của anh ta về điều “tại sao lúc này?”

 

Thuc 18 Phía sau tri thức 18, 160x240cm, sơn dầu.

 

Phía sau tri thức là những màu sắc thật và những đời sống thật – Phạm Trần Việt Nam, một nghệ sĩ trẻ, một cậu bé mới trong phố xá nghệ thuật (cái phố xá đông vui của ông Trịnh Công Sơn), muốn phơi bày với chúng ta những cái phía sau: những màu sắc thật và những đời sống thật để chúng ta tư duy không giấu diếm và cười vang rộn rã.

Vâng, hãy có một tiếng cười vang rộn rã cho/và với người nghệ sĩ trẻ này.

 

 

Found Faith from beyond the Knowledge

Lê Trọng Nhi

Faith! Phạm Trần Việt Nam found his faith by and through his colors (first) and loud lyrics (next). Why so and why now?

It is not unusual, nowadays, to see and hear of the hopeless expression “have no or have little or loss of faith” from young Vietnamese toward many aspects of life in this society. As a young artist, like many other artists in his generation, Phạm Trần Việt Nam showed or performed that hopeless expression through various forms and subjects with much higher pitch for the ears and more focus for the eyes – Their frustration and confusion (rightly or wrongly…) are like young roots but grow deep in their own private worlds and overflow to the society at large.

Like most of his peers, this young artist Phạm Trần Việt Nam has no exception for avoiding the expression “have no or have little or loss of faith”. But, somehow, he takes (swallow and digest) the expression with a very different way – He chooses not to bury them deep in his uncertain state of mind but he chooses to unleash them to his new found frontier: Behind the knowledge (or behind the known) – He paints (cultivates) his little knowledge with “true colors” – color of true life. This is where Phạm Trần Việt Nam found his “faith”: a lost faith – a new faith – a stronger faith. The faith he needs and in it to carry him in and through his private “trouble” world and the world out there. This could be his answer of “why so?”

Yes, Phạm Trần Việt Nam also wears another hat – “rocker’s hat” – a trouble hat. He is not a light rock but a heavy rock and very heavy sometime. He rocks his own world and he rocks a wider world around him – especially in the city Ho Chi Minh (Old Saigon). Also, somehow, in this world of rocker – his loud lyrics became a lighthouse (wise helper) in his searching for his faith. The faith of “responsive in the unresponsive people and places” he has been struggling to search.

His loud lyrics must stay silent and die out in his true colors and – times – the slot of time which he spent to make-mix his colors to color the people and places which Phạm Trần Việt Nam did not have or not yet have faith in them. This is where he sees and feels the light – new light from the lighthouse guiding him to Behind the knowledge (Behind the known).

For me, Phạm Trần Việt Nam only just reached the Behind and he found faith – Still a long road ahead. Phạm Trần Việt Nam has a “true need” – to expose (naked) his “faith”: live-see-sorrow-happy. This could be his answer of “why now?”

Behind the knowledge are true colors and true lives – Phạm Trần Việt Nam, a young artist and new kid in town (crowd joyful town of Trinh Cong Son), wants to expose the Behind of true colors and true lives to all of us to think out loud and to laugh out loud.

Yes, let’s have a laugh out loud for and with this young artist.

 

*******************

Phía sau tri thức của Phạm Trần Việt Nam

Soi Saigon

Ban đầu, cha của hoạ sĩ này (điêu khắc gia Phạm Văn Hạng, vốn nhiều trò) định triển lãm vào ngày quốc khánh, nhưng không được. Như một quy luật, những triển lãm cá nhân gần ngày này (ở đâu cũng thế) dễ bị đánh giá là ăn theo, hoặc có ý đồ riêng… nên thường gặp khó khăn. Phía sau tri thức của Phạm Trần Việt Nam treo tranh từ đầu tháng 9, khai mạc lúc 10 giờ ngày 5.9 là một triển lãm đáng xem, nhưng cũng bị “chìm xuồng” trên mặt báo chí là vì vậy. Nó có nhiều chuyện để viết, nhưng dịp lễ thì rất khó để in. Trong những ngày còn lại (triển lãm kết thúc vào ngày 19.9), Soi Saigon thử điểm vài nét đáng xem của triển lãm này.

Thường thì triển lãm cá nhân đầu tiên của các tác giả trẻ hay bị “tham” phong cách, hoặc loạng quạng trong cách nhìn, cách thể hiện, Phạm Trần Việt Nam (sinh 1985, Đà Nẵng) không thế, khi anh đã cho người xem một góc nhìn khá riêng. Có ý tứ, làm chủ kỹ thuật và màu sắc.

“Vẽ đối với tôi là cuộc chiến của sự tưởng tượng và tư duy, giữa cảm xúc bên trong với bề mặt bên ngoài, giữa nóng lạnh và ý chí sắt đá… Vốn dĩ xác thân và sức khoẻ có hạn, còn óc tưởng tượng của nghệ sĩ luôn vươn cao, vươn xa để đi tìm cái tôi trong bản ngã sáng tạo qua ngôn ngữ, bút pháp, màu sắc thể hiện trên những tấm tranh là lửa lòng rạo rực tung vỡ, hình thể các nhân vật biến dạng, khổ đau lơ láo, hốc hác, những tiếng kêu bi thiết mong xé lòng vô cảm của con người trước thiên tai, địch hoạ, trước xâu xé trước mặt, cũng như phản trắc hung bạo sau lưng. Phía sau tri thức chỉ cầu mong con người với người bớt phản trắc, ác độc, bớt tàn bạo với nhau, cùng nghĩ suy, cùng cư xử nhân hậu.

Bởi sự đẹp thì vô cùng, tôi chỉ mong qua tác phẩm gửi đến người thưởng lãm một cách nhìn, cách nghĩ, cách nhớ… tôn trọng nhân văn”, Phạm Trần Việt Nam tự bạch.
Xem tranh của Nam, chúng ta có thể sẽ liên tưởng đến danh hoạ Francis Bacon (1909-1992), người chuyên vẽ sự thối rữa về hình thể và nhân tính. Nói Nam ảnh hưởng, hay bắt chước cách vẽ này cũng được; mọi sự khỏi đầu đều phải theo ai đó. Điều này với mỹ thuật Việt Nam tốt hay xấu? Có lẽ tốt nhiều hơn xấu. Bởi vì, thường các sinh viên mỹ thuật ở Việt Nam khi ra trường và triển lãm lần đầu, đi xem tranh của họ chúng ta phải ngả mũ chào người quen quá, nhất là cách vẽ của các ông thầy bà cô trong nhà trường. Từ chuyện vẽ theo thầy cô để có điểm cao trong lớp, thành ra quen tay quen nghĩ, vẽ giống thầy để triển lãm ngoài phạm vị nhà trường. Phạm Trần Việt Nam học điêu khắc, hội hoạ chỉ là học lóm thôi, nên không chịu sự chi phối trực tiếp này, thành ra lựa một ông cỡ bự như Francis Bacon để theo và biến tấu đường hướng.

Nhà tài chính nổi tiếng Lê Trọng Nhi khi đến xem triển lãm này, hứng khởi, đã viết một bài cảm nhận dài bằng tiếng Anh, trong đó có đoạn: “… Như hầu hết các nghệ sĩ cùng thời anh ta, nghệ sĩ trẻ Phạm Trần Việt Nam cũng không có trường hợp ngoại lệ để tránh khỏi sự diễn cảm ‘không có, hoặc có rất ít, hoặc mất niềm tin’. Nhưng, bằng cách nào đó, anh ta nhận lấy (nuốt và tiêu hoá) sự diễn cảm này với một cách rất khác. Anh ta chọn không chôn vùi những diễn cảm đó sâu trong não trạng bất định của mình, mà chọn sự buông lỏng sự diễn cảm đó đến một biên giới mới tìm thấy: Phía sau tri thức. Anh ta hoạ (cho) cái tri thức nho nhỏ của mình với ‘những màu sắc thật’ – màu sắc của đời sống thường nhật. Đây là nơi mà Phạm Trần Việt Nam đã tìm thấy ‘niềm tin’ của mình: một niềm tin đã mất – một niềm tin mới – một niềm tin mạnh mẽ hơn. Niềm tin anh ta cần mang theo để bước qua cái thế giới riêng ‘phiền muộn’ và cả của xã hội. Đây có thể là câu trả lời của anh ta về thắc mắc ‘tại sao như vậy?’”

Một điều thú vị khác của triển lãm này là cách tác giả vẽ lại một số chủ để kinh điển như ‘bữa tiệc li’, ‘ấu chúa’, ‘chọi gà’…, đây là những tác phẩm khổ lớn, thể hiện được khả năng bố cục hình ảnh và xử lý màu của tác giả. Tác giả Nguyệt Cầm, người chuyên viết về mỹ thuật, nhận xét: “Phía sau tri thức – tên gọi của phòng tranh này, đủ nói lên tất cả những gì được bày tại đây. Sau lý trí là sự mê muội, tàn nhẫn, hung bạo… Đằng sau vẻ đẹp của tư duy, có cái xấu của dốt nát, cuồng dại. Nam đang khảo sát những gì ‘phía sau lý trí’ ấy và ném tất cả lên khung vải. Điều đó không có nghĩa những gì anh vẽ không ‘đẹp’. Đó là vẻ đẹp của sự điên rồ đáng yêu. Những bố cục chặt chẽ, bảng màu được chọn khe khắt và ngôn ngữ biểu hiện mạnh mẽ đã làm nên nhiều tác phẩm có giá trị trong phòng tranh này”.

18 tác phẩm có giá bán từ 1.000 đến 10.000USD, một hai tác phẩm đã được bán và được đặt mua.

*********************

Triển lãm: Phía sau tri thức
Hoạ sĩ: Phạm Trần Việt Nam
Địa điểm: phòng tranh Tự Do, 53 Hồ Tùng Mậu, Q.1, TP.HCM
Thời gian: Từ 1.9 đến 19.9.2010
Khai mạc: lúc 10 giờ ngày 5.9

Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)