Bài đã đăng của Nguyễn Viện
NGUYỄN VIỆN
Tên khai sinh: NGUYỄN VĂN VIỆN
Sinh ngày: 1.2.1949 tại Đồng Xá, Hải Dương.
Hiện sống và viết tại Sài Gòn.
Từng làm việc và cộng tác với các báo, đài: THANH NIÊN, GIA ĐÌNH & XÃ HỘI, THỂ THAO & VĂN HÓA, ĐẸP, SAIGON CITY LIFE, BBC…
Chủ trương: Nhà xuất bản CỬA (một nhà xuất bản tự do tại Saigon)
Phổ biến tác phẩm trên các tạp chí: Hợp Lưu (Mỹ), Văn Học (Mỹ), Văn (Mỹ), tienve.org, damau.org, talawas.org, procontra.asia, vanchuongviet.org, litviet.com, …
Chuyên đề về Nguyễn Viện trên Tiền Vệ:
http://tienve.org/home/activities/viewTopics.do?action=listtopic&artTopicId=7
Tác phẩm đã xuất bản:
- Trinh nữ (tập truyện). NXB Đồng Nai, 1995. Việt Nam.
- Bố mẹ và con và… (tạp bút). NXB Trẻ 1997. Việt Nam.
- Hạt cát mang bóng đêm (tiểu thuyết). NXB Trẻ 1998. Việt Nam.
- Rồng và Rắn (tiểu thuyết). Tổ hợp xuất bản Miền Đông Hoa Kỳ, 2002. Hoa Kỳ.
- Thời của những tiên tri giả (tiểu thuyết). NXB Công An Nhân Dân, 2003. Việt Nam. [Sau khi phát hành đã bị thu hồi].
- Chữ dưới chân tường (tiểu thuyết). NXB Văn Mới, 2004. Hoa Kỳ.
- 26 LầnTờ Bờ Lờ (tiểu thuyết). CỬA Xuất Bản, 2008. Việt Nam.
- Cơn bấn loạn bằng phẳng (tiểu thuyết). CỬA Xuất Bản, 2008. Việt Nam.
- Em có gì bí mật, hãy mail cho anh (tiểu thuyết). CỬA Xuất Bản, 2008. Việt Nam..
- Nín thở & chạy & một hơi (thơ). CỬA Xuất Bản, 2008. Việt Nam.
- Đi & Đến (tập truyện). CỬA Xuất Bản, 2009. Việt Nam.
- Ngồi bên lề rất trái (truyện & kịch). NXB CỬA, 2011. Việt Nam.
- Nhảy múa để chết (tiểu thuyết). NXB Tiếng Quê Hương, 2013. Hoa Kỳ.
- Đĩ thúi (tiểu thuyết). NXB CỬA, 2013. Việt Nam.
- Đĩ thúi & phần còn lại ở cõi chết (tiểu thuyết). NXB Chương Văn, 2015. Hoa Kỳ.
- Em có gì bí mật, hãy mail cho anh (phiên bản mới). NXB Sống, 2015. Hoa Kỳ.
ĐĨ THÚI – Tiểu thuyết mới của Nguyễn Viện do NXB Cửa ấn hành
ĐĨ THÚI Tiểu thuyết mới của Nguyễn Viện do NXB Cửa ấn hành
“Trong cuốn tiểu thuyết phản lịch sử, phản hư cấu, phản hiện thực và phản tiểu thuyết này, các …
những bản thế vì khai sinh bị xé rách (2)
Viên sĩ quan nói, mày là cái đuôi của bọn phản động nước ngoài.
Một nhà nước pháp quyền không bao giờ tồn tại trong một thể chế độc tài.
Một viên công an nói, nếu mày tiếp tục viết theo kiểu những bài trên Talawas, bọn tao sẽ củng cố hồ sơ bắt mày. May quá, Talawas đã chết.
những bản thế vì khai sinh bị xé rách (1)
Cô ấy bảo lẽ ra cái lưỡi không nên trơn tuột như thế. Tôi nói nếu như không liếm láp ngày này tháng nọ thì đâu đến nỗi.
đạp chân vào bầu trời
Tôi luôn có cảm giác bị dốc ngược bởi một ai đó. Những cơn nhộn nhạo của phèo phổi lục phủ ngũ tạng nôn nao trút xuống và tuột ra khỏi người tôi. Như thể có một sự khác biệt giữa tôi và cái tôi chứa đựng.
NGỒI BÊN LỀ RẤT TRÁI – Truyện & Kịch Nguyễn Viện
Tác phẩm thứ 12 của Nguyễn Viện. Sách gồm 3 phần:
-Phần một: Chủ đề “Ngắn cũng đủ” với 14 truyện cực ngắn liên hoàn.
-Phần hai: Chủ đề “Chai – Lọ & đầu đất” với 13 …
SCML lên màn ảnh nhỏ
“Tôi đã nói là tôi không muốn ‘làm thầy đời.’ Tôi viết SCML trong giai đoạn gần như tuyệt lộ, viết để tạo ra một thế giới riêng và sống tung tăng trong thế giới đó hằng ngày, để quên chuyện trước mắt. May mà nó còn chút giá trị, qua được thử thách của thời sự và thời gian.”
Chuyện khôi hài ở phố Bolsa
Mặc dù tôi không có ý định tranh luận với bất cứ ai về việc đúng sai, phải trái của sự kiện FOB II đang tiếp diễn trên Da Màu, mặc dù tôi vẫn tôn trọng sự khác biệt; nhưng nhờ thu lượm được những tư liệu của hai anh Đỗ Kh. và Đặng Phú Phong, tôi bèn có hứng viết tiếp bài này, một cảm nhận như tôi thấy,
KHÔNG QUÊ HƯƠNG
Khi gặp nhau ở Paris, Chu Ân Lai nói: “Tôi muốn đồng chí gặp một người Việt Nam”. Tôi hỏi lại, để làm gì, bởi tôi vốn không thích những người Việt Nam, trong thâm tâm, tôi vẫn coi họ là một thứ phó sản của dân tộc Trung Hoa. Chu Ân Lai nói: “Đó là một nhân vật mà chúng ta cần”.
Hai ngày sau, chúng tôi gặp nhau trong một quán cà phê nhỏ ở quận 13. Người Việt Nam đó tên Hồ Phục Quốc. Vẻ nhiệt thành của hắn làm giảm khoảng cách về sự kỳ thị của tôi. Trước khi về nước, Chu Ân Lai chỉ thị: “Đồng chí phải hợp nhất được với hắn”.
NÍN THỞ & CHẠY & MỘT HƠI
NÍN THỞ & CHẠY & MỘT HƠI
Tập thơ đầu tiên và cuối cùng của nhà văn NGUYỄN VIỆN vừa được CỬA XUẤT BẢN ấn hành tháng 11.2008.
Một hành trình thơ từ 1999 đến 2008 …
Nguyễn Viện: Về "Đi tìm bản kinh thánh cuối" của Đặng Thơ Thơ
Nguyễn Viện
« Con người sinh ra chỉ để làm điều nó phải làm. Chúa đã tạo Giuđa để làm điều Chúa muốn ». Đó là một câu của Đặng Thơ Thơ trong truyện « Đi …
Đi tới cuối đường, rồi … (kỳ 14)
Tôi hỏi lại: “Cô nghĩ tôi đã giết người thật sao”? Cô nói: “Biết đâu tôi sẽ chẳng là nạn nhân của ông”. Tôi bảo: “Cô đánh giá tôi hơi cao. Tôi luôn luôn là kẻ bị giết”. Chờ cho cô thấm hết điều tôi muốn nói, tôi tiếp: “Nhan sắc phụ nữ là điều tối thượng, cô còn có sự thông minh của một nghệ sĩ. Đấy lại là một tối thượng khác. Cô có quan tâm đến những vấn đề nữ quyền không?”
Đi tới cuối đường, rồi … (kỳ 13)
Cụ tổ nhìn thấy cả cái hay và cái dở của ông Lục trong việc cứu người, ông phát tâm đại nguyện học nghề thuốc đến nơi đến chốn. Cha của Phụng được thừa hưởng những tinh hoa của tổ tiên, vừa có cốt cách ôn nhu của một thày thuốc vừa có chất lãng tử của một hào kiệt.
Đi tới cuối đường, rồi … (kỳ 12)
Ít nhiều dì cũng đang được hưởng một thứ tự do khác, độc lập trong cái gác xép bé xíu ở giữa một thành phố xa lạ. Cho mình là người có vai vế lớn, dì tự nhiên thoải mái. Tôi cũng muốn dì hòa đồng với chúng tôi. Nhưng tôi không thích dì ở nhà mà không mặc áo lót.
ĐẤT THÁNH
Họ dừng chân dưới một bóng cây. Ông nhà thơ gỡ ba lô xuống, mở ra lấy bịch thịt chó với đầy đủ gia vị và một chai rượu đế bày ngay xuống đất. Cũng ngay lúc ấy một đàn chó xuất hiện, chúng ngồi đầy trên sân khấu. Sân khấu quay. Đàn chó quay quanh bữa tiệc của hai người
Đi tới cuối đường, rồi … (kỳ 11)
Cô còn nói có một thứ y học tâm linh cũng như có một thứ y học tình dục. Tôi bảo bé con đừng có xạo sự. Cô cười nói: “Phụng cũng từng là người bán thuốc đó nhe.” Tôi bảo tôi nhớ điều ấy, nhưng đừng nói như một con mẹ nạ dòng. Cô giận bỏ cơm.
Đi tới cuối đường, rồi … (kỳ 10)
Làm tình và vẽ. Tôi cởi truồng cầm cọ. Màu sắc trong tranh tôi rừng rực. Ðôi khi tôi quẹt sơn lên cả người Phụng. Tôi vẽ những giấc mơ của con người. Tôi để Phụng tùy thích lăn người trên sơn ướt. Tôi hòa trộn Phụng, tôi, mồ hôi và nước nhờn vào tranh. Da bụng của Phụng mỗi ngày một căng phồng lên, láng bóng.
Đi tới cuối đường, rồi … (kỳ 9)
Tôi gọi Phụng. Cũng im lặng. Tôi nói vọng vào: “Nếu anh không mở cửa, tôi kêu công an.” “Chờ chút,” tiếng anh Đức. Vài phút sau, cánh cửa sắt được kéo lên. Tôi xông vào bên trong. Phụng đang nằm trần truồng trên ghế gội đầu, có vẻ như hôn mê. Tôi gào lên: “Anh đã làm gì nó?” cùng lúc tôi cầm cây kéo.
Đi tới cuối đường, rồi … (kỳ 8)
Thú thật, tôi không hiểu điều gì nơi cô khiến tôi phải thương xót hay mê đắm, ngoại trừ cái màu da đen rất Miên của cô. Tôi hoàn toàn không có một chút ý thức nào về màu vàng của da mình, nhưng màu đen làm tôi nghĩ đến một da màu khác. Và nó quyến rũ tôi vì sự khác biệt đó. Hơn nữa, ở cô, tôi cảm nhận được một thế giới khác, không phải thấp kém mà là nguyên bản.
vô tận không
Thôi không nói nữa dù lời vẫn trào khỏi
cuống họng
Không đi nữa dù chân đang bước
con đường không dẫn về
nơi an nghỉ
của chữ nghĩa
đi tới cuối đường rồi … (Kỳ 7)
Tôi bảo tôi không muốn sống với ông nữa, nhưng tôi sẵn sàng nuôi đứa bé với điều kiện nó không phải là con hoang của ông. Ông ta hỏi tôi tại sao không cho ông nhận con? Tôi bảo: “Ðó không phải là điều ông muốn sao? Vả lại, tôi cũng không muốn mang tiếng nhục”. Nhưng rồi ông vẫn tiếp tục làm nhục tôi lần thứ hai khi ăn ở với một cô gái khác ngay dưới chân núi.
Đi tới cuối đường, rồi … (kỳ 6)
Căn nhà đó mụ bán đi, dắt mấy đứa con phiêu bạt như một cách trả thù ông, kể cả việc mụ đem Tiểu Phụng bán trinh. Mụ hận ông nhưng báo oán trên cuộc đời con bé. Không muốn có bất cứ một đòn thù thâm hiểm nào nữa đến với Tiểu Phụng, ông quyết định nói sự thật với con và mang nó về.
đi tới cuối đường, rồi … (Kỳ 5)
Con Múp gọi điện thoại báo tin cho tôi xuống nhà thương Rạch Giá. “Tiểu Phụng sắp chết”. Tôi hỏi có chuyện gì vậy? Nó không nói, chỉ bảo: “Ông phải xuống. Nó cần ông”.
Chuyện tồi tệ hơn tôi tưởng.
Đi Tới Cuối Đường, Rồi … (Kỳ 4)
Tôi không biết có những cửa ải nào con người đi qua mà không phải sợ hãi. Chân tay tôi bủn rủn khi bước vào cửa khách sạn, tôi run run hỏi người quản lý cho tôi lên phòng. Dường như đã được dặn dò trước, cô ta tỉnh queo bảo “lầu hai”, không cần biết đến nỗi sợ hãi của tôi. Tôi đang bước qua một khúc rẽ của cuộc đời.
Đi Tới Cuối Đường, Rồi … (Kỳ 3)
Tôi thật sự cảm thấy áy náy khi Tiểu Phụng ra đi mà không chào tôi. Nhưng mặt khác tôi lại cảm thấy nhẹ nhàng, ít ra mình đã không gây ra điều gì oan trái. Tôi nghĩ tôi có thể sống bình thường với những cô gái bình thường, khi tôi cần. Những bức tranh tôi vẽ càng ngày càng tồi tệ. Một sự lập lại buồn nản. Những mảng màu không âm vang.
Tác động của thơ Việt hải ngoại
Do hoàn cảnh lịch sử, sau 1975 đã có hàng triệu người Việt rời bỏ quê hương. Họ định cư phần lớn ở Úc, Pháp, Mỹ, tạo nên một cộng đồng có bản sắc văn hóa riêng biệt đồng thời với những cố gắng hội nhập vào đời sống địa phương cư trú. Trong những từ chỉ về tình trạng sống của họ, tôi đã tìm thấy chữ “tạm dung” được sử dụng khá phổ biến. “Tạm dung”, nó cho tôi biết những người Việt hải ngoại không hề muốn mất quê hương. Nó cũng bày tỏ một tâm thức quay về cố quốc. Chính vì thế mà văn học nghệ thuật Việt vẫn tồn tại và phát triển…
Đi Tới Cuối Đường, Rồi … (Kỳ 1)
Tất cả những điều tôi đã biết về Tiểu Phụng chỉ là một lý lịch mơ hồ. Mười bảy tuổi, mồ côi cha mẹ, sống với một người nhận là dì, nhưng thật ra chỉ là một bà chủ keo kiệt mà ra vẻ nhân đức. Đây là một trong những lý do tôi đã muốn mang cô ấy đi. Bởi vì tôi tin rằng tôi là một người nhân đức thật sự mà không cần phải chứng minh bất cứ điều gì. Ngay khi nhìn thấy Tiểu Phụng lần đầu và nghe cô ấy nói “Mời ông uống nước cho mát. Ông không cần phải mua thuốc đâu”, tôi đã cảm thấy nỗi gay cấn mông muội của lòng tử tế.
I perceived the sound of your breathing from the other side of the world
translated by Lưu Diệu Vân from Tôi đã nghe thấy từ bên kia thế giới tiếng em thở (damau.org 14)
And I thought, I must do something for the remaining days, until the moment I get …
TÔI ĐÃ NGHE THẤY TỪ BÊN KIA THẾ GIỚI TIẾNG EM THỞ
Và tôi nghĩ rằng, tôi phải làm điều gì đấy trong những ngày còn lại, cho đến khi tôi đến được với em. Trước hết tôi ngồi vào bàn viết, gõ lên phím những dòng …


Bình Luận mới