từ nỗi đe dọa đời ngắn sẽ lỡ gặp đời sau
ai đó gạ nhượng đôi mắt xanh lơ trong ngôi biệt thự tóc vàng
những giờ học phân tích tỷ lệ chênh lệnh giữa vận-may với phút dứt-tay
cô ta ôm hắn khóc nồng nhưng lại ướt áo sơ mi xanh lơ của người đàn ông
cách đấy bốn giờ di chuyển ly tâm
có ai đứng sau cánh tủ vẽ ra một ấu thể môi hé
anh có bao giờ nghe tiếng rên hừng hực của tờ lịch phán đoán
ngày càng lúc càng cương lên và tháng thì luôn đẫm ướt
thời gian phổng phao ưỡn mình
đẩy ký ức nhễu nhão chúi vào bụng dưới chiếc ghế nhung
bao nhiêu người hôn kẻ lạ ở ngã tư nhừ tử tiếng nhạc tự pha chế
bao nhiêu người quay lưng thêm thắt lời mời
đêm mỏng căng cấy tạo sợi dây giày đã cởi
cưa da nhau thành dăm bào mịn
bao nhiêu người trở lại bóng cửa đẫy đà
tìm chất sướng ngất trong cái khét mát rượi của thân thể lách tách chuẩn bị tự kiêu
đã bao lần chồng lên những cái ghế nhưng không sao đọc ra những khuôn mặt vít giữa dãy son chuốt nhọn
vẫn gật gù cái lắc đầu thảo khấu
.