Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

Hữu-Thời

2 bình luận ♦ 22.04.2025

 

aTime – tranh VL


 

And life = time
And time = space
And space = sublime
And priest = aura

“Aura” (The Church)

 

Hơi thở không trôi qua thời gian
Chính thời gian đang thở ra người.
Tiếng quạ kêu. Ánh sáng chớp.
Thế giới quay vòng tại chỗ.

Núi này và biển nọ.
Không “khi ấy,” không “nơi kia.”
Chỉ có căn phòng này nở hoa quanh đây.
Cây bên ngoài cửa sổ
là sắc từ khoảnh khắc này.

Điều gì là bình thường?
Tách trà trên tay chứa cả thiên hà.
Hạt bụi bay như kinh văn.
Người cố nhìn đi nơi khác,
nhưng cái huyền diệu vẫn nhìn qua đôi mắt người.

Không có cái tôi riêng biệt.
Người là tiếng vọng của tất cả những ai
từng khóc, từng cười, từng hát vào bóng tối.

Không áo cà sa, không bàn thờ.
Ông sư già không phải là Đạo Nguyên.
Ông sư già là ánh lung linh quanh mọi vật
khi người thôi cố nắm bắt.

Một tĩnh lặng mang hương mưa.

 

 

 

.

bài đã đăng của vi lãng

Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

2 Bình luận

  • Bùi Vĩnh Phúc says:

    Bài thơ rất đẹp. Làm nhớ đến tư tưởng Hữu-Thời của Đạo Nguyên.

    Những hình ảnh của bài thơ thật thơ mà cũng thật lắng.

    Tĩnh lặng, mà mở ra man mác. Có hương mưa, hương trần gian, nhưng cũng có cái thăm thẳm, mênh mang, lồng lộng và không cùng của thời, của không, của hữu, của vô hữu, của hữu thời, của phi thời, của bất tử, bất sinh… Của Hữu và Thời nằm lẫn trong nhau, hoà hợp vào nhau.

    Tôi thích đoạn thơ:

    Núi này và biển nọ.
    Không “khi ấy,” không “nơi kia.”
    Chỉ có căn phòng này nở hoa quanh đây.
    Cây bên ngoài cửa sổ
    là sắc từ khoảnh khắc này.

    Điều gì là bình thường?
    Tách trà trên tay chứa cả thiên hà.
    Hạt bụi bay như kinh văn.
    Người cố nhìn đi nơi khác,
    nhưng cái huyền diệu vẫn nhìn qua đôi mắt người.

    Bức ảnh “Time” cũng rất đẹp. Cám ơn nhà thơ Vi Lãng.

    bvp

    • vl says:

      Cảm ơn anh bvp đã đọc thơ và góp ý. Đúng vậy, gần đây cứ bị ám ảnh bởi tư tưởng Uji của Đạo Nguyên, thêm vào đó là những lý giải (?) mới của vũ trụ học về Thời & Hữu…

@2006-2025 damau.org ♦ Tạp Chí Văn Chương Da Màu
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)