Bài đã đăng của Trần C. Trí
![]()
Dạy học, soạn sách giáo khoa & từ điển ngôn ngữ, viết văn, dịch thuật và sinh hoạt giáo dục cộng đồng.
Nơi sinh: Sài Gòn.
Nơi lớn lên: Nha Trang.
Nơi tạm trú: Puerto Princesa & Bataan, Philippines.
Nơi định cư: Orange County, California.
Con trai người thợ rèn
Người thợ rèn biết được nhiệt độ chính xác để cho ra những tấm kim loại với độ nóng hoàn hảo. Anh biết cách ấn mạnh tay của mình vào những chỗ nào và nương nhẹ tay ở những chỗ nào khác. Anh cũng biết cách chạm tay vào thân thể của vợ mình…
MỘT HỒN MA BỒ ĐÀO NHA ĐÍCH THỰC
Có lần tôi đọc được ở đâu đó rằng những người vô tổ quốc không thể nào vào khuôn phép, và đây quả là một điều gây sợ hãi và sự khinh bỉ. Có lẽ ba tôi có linh cảm rằng sống quá xa Bồ Đào Nha và quá gần những nơi khác đày ông vào một không gian vô định.
PHÂN CẢNH
Bà vất con dao vào cái bồn rửa, bình tĩnh tiến tới cái điện thoại treo trên tường, bấm ba con số dễ nhớ nhất để gọi cấp cứu. Bà thong thả nói cho nhân viên tổng đài chuyện vừa xảy ra và đọc rõ ràng địa chỉ của căn nhà. Xong xuôi, bà lững thững trở về chỗ ngồi nơi chiếc bàn, ngó mãi vào hai bàn tay đẫm máu của mình. Ông nằm bất động như một đống thịt to tướng dưới chân cái bồn rửa.
THA HOÁ
Vùng châu Mỹ La Tinh, từ cả trăm năm nay, cũng là nơi chứng kiến nạn kỳ thị giữa thực dân Tây Ban Nha và người bản xứ, hay giữa dân bản xứ với nhau vì có giòng máu lai trắng hay lai đen. Trong ngôn ngữ Tây Ban Nha, có rất nhiều danh từ để chỉ những người có hai giòng máu như mestizo, criollo, mulato, v.v. (còn dân bản xứ không lai thì được gọi là indio). Những từ ngữ này liên tục thay đổi ý nghĩa và màu sắc theo thời gian và lịch sử phát triển xã hội, có lúc thì bị tránh né, có lúc lại được chấp nhận
LỜI CHIA TAY ÊM ÁI
Patricio Pron (1975- ) là nhà văn và nhà phê bình văn học người Á Căn Đình. Vào năm 2010, ông được tạp chí Granta của Anh Quốc (ấn bản tiếng Tây Ban Nha) chọn là một trong 22 nhà văn trẻ xuất sắc viết bằng tiếng Tây Ban Nha. Ông đoạt giải thưởng văn chương Alfaguara của Tây Ban Nha lần thứ 22
NĂM TRUYỆN CHỚP TIẾNG TÂY BAN NHA
Harux và Harix đã quyết định không ra khỏi giường nữa: Họ yêu nhau điên cuồng và không thể rời nhau hơn sáu mươi hay bảy mươi xăng-ti-mét. Thế nên hay nhất là họ nằm luôn trên giường, không đếm xỉa gì đến những cú điện thoại từ thế giới bên ngoài nữa. Cái điện thoại vẫn nằm đó,
Rolandbar
Alberto lùi lại mấy bước. Một ánh thép xuyên qua làm tan loãng không gian, rồi mọi vật như nhuốm trong một màu đỏ thẫm. Trên cái sàn gỗ hôi hám, người ta có thể nghe hơi thở đứt quãng của Hans Schneider. Con dao đã đâm phập vào ngực hắn, xé toang làn không khí của đêm.
VI KHUẨN TRONG VƯỜN ĐỊA ĐÀNG
“Hey, Adam. Em có kết quả thử nghiệm chưa?”
Chỉ trong tích tắc, cô đã nhận câu trả lời:
“Có rồi chị ạ. POSITIVE! Nếu chị hỏi lại “Are you sure?” thì câu trả lời là “I’m positive!” Ha ha!”
Câu chuyện về Coronavirus
Một ngày nọ, chúng tôi triệu tập một cuộc họp gia đình. Chúng tôi muốn quyết định một lần cho xong xem có nên giữ ông ngoại trong nhà cho đến khi con corona đã trở thành một chuyện của quá khứ không. Nếu vậy, chúng tôi phải bỏ phiếu.
DIÊM LIÊN KHOA: THỜI HẬU-CORONAVIRUS SẼ RA SAO?
Đa số chúng ta chọn đời viết làm lẽ sống của mình, đi tìm sự thật và sống như một con người qua ký ức của mình. Nếu có một ngày nào ngay cả những người như chúng ta đánh mất tính xác thực cùng những hồi ức nhỏ bé đó, liệu thế giới này sẽ còn lại tính xác thực và chân lý cá nhân và lịch sử nữa hay không?
Như Cánh Mai Vàng
Vũ biết như vậy là không phải, nhưng cứ mỗi lần Nhân và Giang đi vắng thì bất giác chàng lại nhìn vào cái lỗ nhỏ xíu trên vách thông qua nhà cô Hoàng Mai.
Rác Rưởi/Basura
Lão sẽ đến và làm ra vẻ giận dữ, râu ria xồm xoàm và đất trời rung chuyển, giọng nói vang rền và bốn phương sấm sét, kiểu như Kinh Cựu Ước ấy mà, rõ tội nghiệp! Còn anh, chẳng gì cả. Lão sẽ cho phép anh tiến lại gần rồi khi anh đứng trước mặt lão, hãy giơ thanh sắt ra và đánh cho lão gãy một chân. Rồi anh nói với lão: “Đây là cho Ông Chủ của tôi đấy ạ”.
Ba truyện chớp của Olga Tokarczuk
“Thay vì để ý đến gương mặt của những người qua lại trên đường phố, tôi thường nhìn vào chân của họ, và thấy tất cả những týp người bận rộn đều bước đi thật hối hả—để về đâu vậy? Vì thế tôi thấy rõ rằng sứ mạng của chúng ta chính là nhìn vào cát bụi để đi tìm một điều bí ẩn mà tầm nghiêm trọng đã bị tước bỏ đi mất cả.”
HAI NGƯỜI LOAY HOAY XẾP DỌN
Chúng ta đến với nhau chỉ bằng một nửa của mỗi người. Và mỗi nửa của chúng ta lại kiếm tìm một điều khác nhau. Chúng ta sống bên nhau mà như cùng đi lạc. Chúng ta sở hữu nhau bằng cách riêng của mỗi người …
Trần C. Trí: Trả lời Phỏng vấn Chuyên đề Kịch Da Màu
Những lời đối thoại trên sân khấu, tuy chỉ được nói lên và được nghe một lần, lại có tác động mạnh mẽ đến khán giả vì tính chất “thật” của nó về nhiều mặt: âm thanh sống động của lời nói, nét mặt, động tác của diễn viên, cùng sự hỗ trợ của nhạc nền, ánh sáng, v.v. Chính vì vậy mà đúng là kịch chịu sự kiểm soát rất gắt gao của cái gọi là “ban văn hoá văn nghệ” trong chế độ độc tài ….
CÂY HẠNH PHÚC
lòng cô tràn ngập một cảm xúc mãn nguyện và bình yên bất ngờ. Bây giờ chẳng còn ai hay điều gì có thể làm cô đau khổ cả. Cô đã thấy được rằng hạnh phúc đích thực chính là sự tin chắc rằng mình đã mất đi hạnh phúc không gì cứu vãn nổi. Như vậy thì ta mới bắt đầu sống trở lại, không hy vọng, cũng không sợ hãi,
KHI ĐÀN BƯỚM VỀ
Trước khi bắt đầu, xin phép ông cho tôi được nhắc lại mục đích của cuộc phỏng vấn hôm nay. Mùa học trước tôi học với ông trong lớp Comparative literature, ông có cho sinh viên trong lớp Biết về chứng sợ bươm bướm của ông. Nhân mùa này tôi đang hoàn tất lớp Psycholinguistics và phải viết một bài tiểu luận cuối khoá về ảnh hưởng của tâm lý đối với ngôn ngữ, tôi có xin phép ông và được ông ưng thuận cho tôi làm cuộc phỏng vấn này.
MÀU
Lúc vào trung học, ông thầy dạy vẽ của anh giúp anh khám phá ra thêm nhiều điều về màu sắc nữa. Thầy bảo hình ảnh hay phim trắng đen thực sự không phải là hai màu mà chỉ có một màu. Thầy dẫn chứng rằng, trong tiếng Anh chẳng hạn, ngoài tên gọi gốc Germanic “black and white”, người ta còn dùng chữ gốc Hy Lạp là “monochrome”, nghĩa là “một màu”.
KHOẢNG CÁCH
Công ty của ông ngoại thành lập khoảng cuối thập niên 60. Vài năm sau, nhu cầu sử dụng điện thoại tăng cao. Mỗi số điện thoại thời đó phải thêm một số 0 sau con số thứ nhất. Số điện thoại của Nha Trang Thương Cuộc, vì thế, đã trở thành 20284. Vặn nhanh đến mấy mươi năm sau, số điện thoại ở Việt Nam bây giờ là đến bao nhiêu con số ?
màu nước trời hè
Katja tự hỏi: “Mình phải mất bao nhiêu ngày để bơi ra tới biển nhỉ?” Cô không biết được. Cô chỉ đoán chắc là sẽ lâu lắm. Cô chưa bao giờ đến chỗ dòng sông Gauja gặp biển, nên giống như tất cả những nơi chốn chưa được biết tới, nơi đó thật là kỳ diệu. Kỳ diệu bởi nó là ước mơ, là nơi không thể nào đến được.
ĐỐI XỨNG
Bà đưa tay đón lấy cái thẻ ghi nhớ còn để trống mà bà chuyên viên chìa ra, ghi vội vài hàng chữ, không một chút đắn đo. “Điều mà tôi gọi là tình yêu chính là kết quả của sự diễn dịch của riêng tôi đối với một thực tế mở rộng cho bất cứ một sự diễn dịch nào khả dĩ. Tôi cho rằng thực tế đó là biểu hiện của một tình yêu, và háo hức đáp lại bằng tình yêu của chính mình.”
LŨ VƯỜN XUÂN
Biển đen một cách đậm đặc. Khoảng cách từ bãi cát xuống biển đêm nay bỗng xa vời vợi, tựa như từ một mỏm núi ngó nhìn xuống dưới vực sâu. Hàng trăm, hàng ngàn người vừa ồn ào, vừa im lặng, đứng nhìn mảng nước đen khổng lồ dàn trải ra phía dưới, như sẵn sàng nuốt chửng lấy bất cứ ai sẩy chân rơi xuống
Hàm Răng Kể Chuyện- Cuốn II Ngụ Ngôn (kỳ 2/2)
Bán đấu giá là một hoạt động khiến tôi cảm thấy bị ghiền không thể nào cưỡng nổi, cũng như đối với người khác là bài bạc, thuốc men, dục tính hay nói láo vậy. Càng đấu giá thêm một món, tôi càng muốn đấu giá thêm nhiều thứ nữa. Khi còn trẻ, tôi thường rời khỏi những cuộc bán đấu giá với tham vọng bán đấu giá hết mọi thứ khác: những chiếc xe tôi thấy trên đưởng phố, những ngọn đèn xanh đèn đỏ, những con chó, những người già nua chậm chạp, những con côn trùng lơ đãng đi qua tầm mắt của tôi.
HÀM RĂNG KỂ CHUYỆN – CUỐN II NGỤ NGÔN (kỳ 1/2)
Tôi mất hết mấy ngày suy nghĩ đến bộ sưu tập thích hợp nhất để mang ra bán đấu giá trước một cử toạ gồm những người đấu giá già nua. Tôi nảy ra một ý tuyệt hay. Trong Những món đồ sưu tập của tôi có một bộ gồm những hàm răng của một số người vừa đàn ông vừa đàn bà tai tiếng nhưng, theo cách riêng của của họ, cũng rất đỗi tài ba.
TỪ và CHỮ
Nhiều lần trong những cuộc chuyện trò với bạn bè hay người quen, tôi thường nghe họ phàn nàn: “Dạo này ở hải ngoại tôi thấy có nhiều người dùng những từ trong nước nghe khó chịu quá!” Những lúc ấy, tôi cười đáp lại: “Trong câu nói của anh/chị cũng có một chữ “trong nước”, đó là chữ “từ”!”


Bình Luận mới