khi nói đến đề tài chiến tranh ý thức hệ
mọi người hay vô tình ném tôi ra khỏi quyền được chia sẻ
chỉ vì sự cách biệt giữa ngày sinh tháng đẻ
tôi ước một lần được kể lể
câu chuyện về năm một ngàn chín trăm bảy mươi lăm
tôi là cô hàng cà phê vừa tròn mười bảy
ngày ngày phải hứng chịu mùi khói thuốc cay
những tiếng chửi thề từ bốn bề góc quán
để đón giờ người yêu trở về
hẹn hò qua sóng mắt giao thoa
háo hức chờ mẹ bảo hết nước đá
rồi trốn đi đến quá giờ giới nghiêm
nhịp tim người lính trẻ hừng hực đòi hỏi bẩm sinh
bao lần làm tình mạnh bạo với gái điếm
đêm run rẩy nâng niu tình yêu yếu ớt
trong ánh hỏa châu toan thiêu hủy địa cầu
anh xuýt xoa hộ tôi những trận đòn về khuya sắp đến
tôi đau xót mường tượng máu và nước mắt đang tràn chảy mỗi ngày
tôi là thiếu nữ sắp sang tuổi mười tám
mỗi ngày chạy vòng quanh quảng trường sáng trưa chiều tối
nơi người ta bỏ đói tù binh
trói chặt vào trụ cờ
những ánh nhìn van lơn
tháo nhẫn cưới dây chuyền kỷ niệm đổi lấy nửa khúc bánh mì khô
và một ngụm nước lạnh
tôi nhận thấy khuôn mặt người yêu
trong tiếng hét không khuất phục của họ
tôi rạch một vết sẹo nhỏ nơi cổ tay
nhắc nhở mình lòng can đảm trong hỗn loạn đạn lạc
nếu câu chuyện có nhiều điểm thiếu thuyết phục
có lẽ do trí nhớ tôi suy kém
hậu quả của hai trận sốt xuất huyết nơi vùng kinh tế mới
và vô số lần dùng thuốc gây mê liên miên suốt bốn chuyến vượt biên
lúc chưa đầy năm tháng tuổi
hoặc có lẽ vì cốt truyện ấy tôi chỉ đôi lần nghe mẹ thuật lại
trong giờ cơm tối
hoặc có lẽ do tôi là một người kể chuyện rất tồi
tôi không sao nhớ nỗi giờ khắc cuối cùng
nơi chôn nhau cắt rốn
không thể gượng khóc dù chỉ một vài giọt nước mắt
cho giòng giống lạc hồng
tôi hiểu
mình vẫn chưa thật sự trưởng thành
năm một ngàn chín trăm bảy mươi lăm
tôi đang ở đâu?
* lưu diệu vân sinh vào cuối tháng 12, năm 1979