Bài thuộc thể loại: Da Màu số 11
MÙA THU PARIS
Hãy đi với em chiều nay
hãy quàng Paris vào cổ gió
em giắt anh ra bờ sông Seine
nhặt những chiếc lá rụng trên lưng chàng homeless
Tìh êu
Một bên bài trí như phòng khách của một gia đình bình thường ở thành phố, có bộ đi văng, trên bàn nước có lọ hoa cắm một bông hồng đỏ thắm, trên tường treo phiên bản vài tranh phố của Bùi Xuân Phái và bức “Thiếu nữ và hoa huệ Tây” của Tô Ngọc Vân.
Một bên bài trí như một quán cà phê, có vài bàn nhỏ. Trên tường treo một đàn ghi – ta, vài bức ảnh bán khoả thân và lịch thơ Thiền của Nguyễn Duy.
thơ William Stafford
Cả nhà ngủ những dặm bằng phẳng đó
nhưng như chuông rền rĩ tới bình minh
tôi lái xe xuống một dải âm thanh,
Những giấc mơ
Vì anh tôi thu thập những giấc mơ,
những giấc mơ nho nhỏ, tự do, phiêu lãng, yên hàn
thở trong ngôn ngữ kết hợp tuyệt đối của hy vọng và của tuyệt vọng.
Kết Thúc Một Sự Kiện
Trái tim tôi được dọn ra trên chiếc đĩa sạch bóng
Tôi không hề biết sinh mệnh của thi sĩ
có thể cắt bổ làm đôi bằng nĩa và thìa.
Sau sự kiện của chúng tôi nàng đã khám phá ra sự sống
thơ Inrasara (#11)
Nhà thơ xách cặp đen đi ra với bó hoa khá to
ngập ngừng. Rút từ túi áo vét môbai
đăm chiêu. Nhà thơ bước lên taxi màu lam
chùm thơ Lê Đình Nhất Lang
Nàng con gái
ngửa cổ,
duỗi chân,
nhăn nhíu mắt –
bắt tôi đi
tìm
con thiêu thân
giữa trưa hè.
chùm thơ Nam Di
Ngày rộng quá
Tôi bơi trong chiếc áo thời gian thùng thình
Bám vào mọi vật trôi nổi
Cùng với linh cảm sẽ bị đắm
người đi, năm ngón tay
người đi qua chốn hờ
có nghe sóng biển mời
vàng võ thân mỏi chờ
sắc màu năm ngón tay
ngôi nhà thờ trắng
Nhiều năm sau, mỗi lần có dịp về lại thành phố, tôi đều tìm cách ghé qua ngôi nhà thờ. Tôi không phải là tín đồ ngoan đạo; đúng ra, mấy chục năm nay, từ khi trưởng thành, đủ lông cánh thoát khỏi tầm kiềm toả của người lớn, tôi chưa bước chân vào nhà thờ lần nào. Tất cả những bài kinh cầu trúc trắc mẹ tôi cố nhồi nhét vào đầu tôi lúc ấu thơ tôi đều quên sạch.
THƯỜNG, MƯA THU DỄ NHẠY CẢM.
Vào những ngày mưa thu
se thắt thế này, thoắt
cái đã mờ mịt mà
chao ôi! đời người, sao
thơ Hoàng Xuân Sơn
ôm thơ vào cõi lòng son
vuốt ve . nâng niu từng con chữ
thơ là em . và tôi . và cuộc đời tặng dữ
tín hương đốt ánh trời sao
Sắc không / Rừng xanh núi đỏ
mình xử với nhau giống kẻ chết trôi
lềnh bềnh vật vờ trôi tới trôi lui
kẻ nằm xấp người thì nằm ngửa
giữa kinh hai bên giải đất bồi
trong đầu chị thiên kinh vạn quyển
chị dậy mọi nơi dậy đủ sắc người
chị dậy họ đừng ăn lông ở lỗ

Bình Luận mới