MỘT GIẤC NHÀ THƠ
Nhà thơ xách cặp đen thắt cà vạt xanh
trên đường Lê Thánh Tôn
nhà thơ trung niên đi quẹo vào siêu thị
nhà thơ thắt cà vạt sắp thắt cổ
Trang trọng
Nhà thơ xách cặp đen đi ra với bó hoa khá to
ngập ngừng. Rút từ túi áo vét môbai
đăm chiêu. Nhà thơ bước lên taxi màu lam
Có lẽ nhà thơ đến dự một hội nghị
có thể nhà thơ được đọc một tham luận
chắc chắn sẽ được tặng hơn một bó hoa
chắc chắn nữa sẽ nhận nhiều tràng pháo tay
Trưa. Nhà thơ quành sang đường Lê Lợi
vẫn cặp đen
tôi không còn nhìn thấy bó hoa
không cả cà vạt xanh
Hú vía.
mặt đất có lắm người khôn tôi gặp
thuở con nít thời trai trẻ
gặp nhiều hơn khi lớn
họ khôn nhiều rất nhiều cái khôn
không thể đếm nhưng vẫn có thể
như bọn trẻ đếm viên bi
nhiều muốn tràn khỏi túi
đã ních chật phồng căng tiền, người tình
bài thơ, sự nghiệp rách
khôn giành hết về phần mình
để làm gì không hiểu
tôi thấy họ giấu giấu giếm giếm
đôi lúc cũng xòe ra như sẵn sàng
đối phó hay ra tay với ai không biết
thỉnh thoảng tôi cũng thèm khôn như họ
viết lách hay bon chen nhưng
khi ngồi trước giấy trắng tôi quên khôn
ồ khôn nhiều mà làm gì
ôi cuộc đời để làm gì chứ
họ?
bài đã đăng của Inrasara