Không đề 1
Ngày rộng quá
Tôi bơi trong chiếc áo thời gian thùng thình
Bám vào mọi vật trôi nổi
Cùng với linh cảm sẽ bị đắm
Cách tốt nhất để không chết chìm
là
đừng qua sông
đừng mơ bên kia bờ xanh
Có gì đâu
ảo vọng rồi cũng cũ
Nhưng
tôi neo mình vào đâu đuợc
khi ta tan vào nhau
Em
bận bịu
tạo ra những bận tâm mới
để quên
một ngày
bụi sáng lên trong nắng
một đêm
hơi thở mỏng như sương
quên
những chiếc hôn ngẫu hứng
rơi dọc đường tàu
lấp lánh
làm vang lên
âm thanh
âu yếm và giễu cợt
Radchadamri
Radchadamri
Những bận tâm mới
sẽ làm phai
căn bệnh Groundhog Day
và thói quen
đến bên bờ vực
nhìn xuống
những hồi ức tươi sáng và ấm áp
của một ngày đã xa
Chiều màu bia
Chệnh choạng phố
Người đi như trong cơn lên đồng
Ầm ào bụi, khói
Sau
những khuôn mặt kín bưng
những ánh mắt vô cảm
là gì?
Chợt thèm
một làn gió thu
thổi cho tan hết
những nỗi niềm
phù du
bài đã đăng của Nam Di