Bài đã đăng của Hoàng Chính
Sinh ngày 14 tháng 5, năm 1954 tại Hải Phòng. Tốt nghiệp y khoa Sài Gòn năm 1979. Định cư tại Canada từ năm 1983. Đã cộng tác với nhiều tạp chí văn học trước cũng như sau 1975. Hiện là thông dịch viên tòa án liên bang.
Tác phẩm:
Nửa Đêm Nghe Mẹ Thở Dài (thơ, nxb Làng Văn 1991)
Mùa Thu Cuối Cùng (tập truyện, nxb Làng Văn 1994)
Tình Khúc (truyện dài, Văn Học 2000)
Lời Tỏ Tình Đã Cũ (tập truyện, nxh Văn Mới 2000)
Mấy Sông Cũng Lội (truyện dài, nxb Văn Mới 1999)
Viết Cho Mẹ Ở Quê Nhà (tập truyện, nxb Văn Mới 2005)
Một Đoạn Trong Thánh Kinh (tập truyện, nxb Nhân Ảnh 2007)
Tình Ở Đài Bắc (tập truyện, nxb Nhân Ảnh, 2007)
Thư Tình Viết Muộn (truyện dài, nxb Nhân Ảnh, 2007)
Đêm, Từng Mảnh…(tập truyện, nxb Nhân Ảnh, 2010)
Lời Nguyền Ở Thế Giới Bên Kia (truyện dài, nxb Nhân Ảnh, 2019)
Và Không Ngày Nào Tôi Thấy Hình Tôi (tập truyện, nxb Nhân Ảnh, 2019)
Hoang Chinh (born May 14, 1954) is a Vietnamese poet, novelist and contributor to many literary magazines. He graduated from Sai Gon Medical School in 1979 and migrated to Canada in 1983. His publications include: Hearing Mother Sighs at Midnight (poems, 1991), The Last Autumn (short stories, 1994), Love Sonata (novel, 2000), A Belated Love Confession (short stories, 2002), No Matter How Many Rivers to Cross (novel, 2003), Writings for Mother Back Home (short stories, 2003), An Excerpt from the Bible (short stories, 2006), Love in Taipei (short stories, 2007), A Belated Love Epistle (novel, 2007), Night, Apiece… (short stories, 2010). Two of his short stories had been broadcasted on BBC World Service Programmes. He currently lives in Toronto and is a freelance court interpreter.
Hoang Chinh YouTube
Một Mùa Trong Đời Emmanuel Trích đoạn tiểu thuyết – Marie-Claire Blais
Hai bàn chân của bà ngoại Antoinette thống trị căn phòng. Chúng nằm đó im lìm như hai con thú canh chừng, hiếm khi nhúc nhích bên trong đôi giầy bốt màu đen, luôn luôn sẵn sàng bung ra hành động; hai bàn chân bầm giập bởi những năm tháng vất vả ngoài đồng…
Nỗi Khát Khao Trong Lòng Tên Thảo Khấu
Tôi vẫn nghĩ trong cuộc sống những điều cần nói, phải được nói ra; nếu ta cất giấu chúng trong trí nhớ chúng sẽ thấm vào tâm tư, lâu ngày đọng lại thành một cục bướu độc.
Bao nhiêu năm tháng, tôi chờ mãi cái ngày cha tôi mắng tôi một lời để tôi nhẹ lòng.
Cái vẫy tay thường thấy ở sân ga
“Bản thảo tiểu thuyết thất lạc chắc? Của ai vậy? Hemingway, Steinbeck? Hồi xưa đi học làm luận văn về mấy cha nội này nhức đầu muốn chết!”
Nụ cười trên môi tôi vón tròn lại, rơi bệt xuống nền nhà, lăn tròn trên nền xi măng.
“Không phải của mấy ông ấy, bác à.”
những mẩu chào hàng
Một nhúm người làm việc trong cùng một cao ốc nhận ra là người khác cũng khá vui nhộn, nhưng không mấy sâu sắc.
Một cặp, hai nhạc sĩ nhạc rock thiên tài, giao tiếp một cách hiệu quả chỉ qua những màn độc tấu guitar. Mọi thứ khác – tin nhắn, điện thư, chuyện trò, đều thất bại. Về tình dục, nàng dửng dưng với hắn. Tụi mình nên gọi nó là “Shred.”
con tin
“Tướng Cướp Đù Mẹ Ác Ôn” – quả là một cụm từ nghe được. Có thể hắn sẽ phải tạo ra một họa kiểu với cụm từ ấy, chúng sẽ làm nổi bật điều hắn muốn nói.
Ruồi
Trước tiên phải nói rõ T. không biết nó là thằng hay con. Người thông thái chỉ nhìn nó bay qua là biết ngay đực hay cái. T. không thông thái đến mức ấy. T. gọi nó là con để chiều lòng những người bênh vực phong trào nữ quyền.
Con Mắt
Tối nay, một cai tù phá lệ, để hé lỗ nhòm. Tôi chờ một lúc xem chuyện gì sẽ xảy ra nhưng lỗ nhòm vẫn để hở. Tôi nhón gót, nhòm ra ngoài. Một hành lang hẹp, và đối diện xà-lim của tôi, tôi có thể thấy ít nhất hai cánh cửa nữa
Anh Em Nhà Sisters
Không biết vì nọc độc của con nhện hay thuốc giải độc của ông bác sĩ bị ép uổng kia mà tôi như tuột hẳn ra ngoài thân xác mình. Tôi trải qua một đêm chìm trong cơn sốt và co giật, sáng hôm sau, khi tôi quay qua chào Charlie, anh nhìn tôi và bật lên một tiếng thét hãi hùng
Trôi theo cơn lũ
Cái tít giật gân. Báo chí bây giờ vung vẩy những cái tít lập lòe câu khách. Và có cả hình màu. Bao nhiêu là thiếu nữ. Hàng ngang. Môi cười tươi rói. Hàng chữ trong hình chụp không rõ nét như thể được chụp lúc người cầm máy bị run tay. Chỉ đọc được hai chữ “Từ Thiện”.
Vào Đông Ở Victoria
Mặt đất lạnh ngắt, gần như nước đá. Tôi ngồi khom xuống và con bé leo lên lưng tôi. Chúng tôi chạy băng ngang khoảng sân, rảo bước dưới những rặng cây. Đầu gối con bé cặp chặt hai bên hông tôi, một tay níu lấy vai tôi nó lướt nhẹ nhàng và thanh tú như một quả táo.
Tiệm Cầm Đồ
Bà cụ vùi tay vào chiếc túi áo sờn rách và lôi ra thứ gì đó gói trong nhiều lớp giấy báo. Với hai bàn tay run rẩy, bà từ từ mở gói giấy. Bà hít vội một làn hơi thở gấp, và đặt lên mặt bàn một chiếc đồng hồ Omega bằng vàng đẹp ngoài sức tưởng tượng.
Mẹ
Dịch từ bản Anh ngữ “Mother” của Kafka Kassabova, là một trong 50 truyện ngắn trong tập “Circus Bulgaria” của Deyan Enev do Portobello Books Ltd. xuất bản tại Anh Quốc 2010.
Deyan Enev sinh tại Bulgaria năm 1960, là nhà báo và tác giả viết truyện ngắn. Tác phẩm của ông đã được dịch ra tiếng Anh, Đức, Na Uy và Hòa Lan.
Đồng nát
cha tôi vẫn hiền từ và xa vắng đối với tôi, như ông vẫn thường như thế, nhưng lúc sau này tôi hay thấy ông nhìn tôi với nét gì đó như niềm mơ ước xa xôi, như thể không phải ông đang nhìn tôi, mà đang nhìn một bức tranh hay một tấm hình của tôi, như thể ông đang hồi tưởng về tôi.
Thứ Gì Đó Phong Phú Và Khác Lạ
Vào đêm thứ ba, người thợ lặn chìm vào giấc ngủ sâu và cô gái đến với anh. Họ lại cùng ở trong chỗ hũng ở lòng sông nhưng lúc này nước sông chảy hững hờ và anh đã có thể thở được. Khi anh ôm lấy cô, cô thì thầm rằng thế giới này tốt đẹp hơn thế giới trên kia…
Phúc Lành
“Ông biết tôi là ai mà. Anh ấy dọn về đây rồi đâm ra say sưa rượu chè, rồi lấy súng, bắn vào đầu, vỡ sọ. Không một lời trăn trối. Tại ông hết. Ông gây ra chuyện đó. Ông đẩy người ta vào chỗ chết. Trời ơi, tôi cầu cho ông cháy tan trong hỏa ngục! Đồ khốn nạn! Tôi cầu cho ông xuống hỏa ngục đời đời.”
Cưỡng Đoạt
Một buổi sáng chúng tôi thức giấc và nhận ra rằng biên giới không còn nữa – chúng tôi đã bị sát nhập vào mẫu quốc. Dĩ nhiên không ai nói thẳng với chúng tôi bởi vì chúng tôi sống trong hoang dã, nhưng một người thợ đi nhặt củi và những cành cây rụng nói cho chúng tôi biết lính tráng đã tràn ngập thị trấn và chiếm đóng cái khách sạn duy nhất.
Ur
Bố tôi không bao giờ muốn nói về Ur. Hầu như ông tan biến vĩnh viễn vào nơi ấy. Khi dùng tiếng Tây Ban Nha, ông phát âm chữ ấy một cách gượng gạo nhưng với một sự chăm chút vô cùng tỉ mỉ: U-rờ. Vốn là đứa tò mò, tôi không ngừng tự hỏi: Chỗ ấy ở đâu?
Một cuộc đời tự do
Làm cách nào mà những tác giả ấy lại có thể dùng những ngôn ngữ thô tục như thế để mô tả Đài Loan chứ? Tôi không hiểu chữ ‘sichu,’ thành ra tôi tra tự điển. Làm cách nào mà họ dám nói Đài Loan là bộ phận kín của Trung Quốc và không thế lực ngoại lai nào được đụng đến.
cắt bỏ
Khi Henya tuột cái kéo sắc ra khỏi chiếc túi nhựa màu xanh có vẽ hình con gà bị cắt thành nhiều miếng, mắt bà bắt đầu tê dại, rồi khi bà đặt bàn tay bà lên đầu đứa cháu và rẽ mái tóc vàng óng, đang rụng xuống như những cuộn ren dưới những nhát kéo, thì mặt bà đã biến thành chiếc mặt nạ.
cô điếm hạnh phúc
Đây là những tay hứng tình thường xuyên, hay mò đến nhà chứa đến mức tôi có thể phỏng đoán là sự thăng trầm của năm mươi phần trăm công việc làm ăn của tôi dính liền với sự lên xuống của khuynh hướng thị trường chứng khoán.
Thời buổi khó khăn
Mỗi tuần hai lần, họ lặn lội hai dặm đường tới Boone, và mỗi người, ngay cả đứa bé, đeo nặng những lá cây lưu niên. Jacob nhìn khi họ rẽ vào con đường, những cụm bụi xám dâng lên từ bàn chân trần của họ. Hartley vác bốn bao bố đầy lá lưu niên. Vợ anh ta vác hai bao và đứa bé vác một bao.
Phác Họa
Bố mẹ tôi đã rất là quan tâm đến những gì được xem như nghiêm trọng và những gì có thể bình phục kể từ khi chị tôi bắt đầu đi gặp bác sĩ chuyên khoa tâm thần sáu năm về trước. Bây giờ chị Ann đang theo đuổi việc điều trị của bác sĩ tâm thần thứ tư.
Thư Tình Viết Muộn – truyện dài Hoàng Chính
Công ty Truyền thông Hà Thế liên kết với NXB Hội Nhà văn, 2012.
Trình bày bìa: Nguyễn Anh Vũ
Tình yêu và những ranh giới cần phải vượt qua. Mặc cảm và khó khăn của …
Con chó Tiệp Khắc
“Ở Tiệp Khắc chắc kinh khủng lắm.”
Ông ta gật đầu – và ngừng ở đó. Bà nhìn khuôn mặt thông minh đầy linh hoạt của ông ta, và nhận ra rằng khuôn mặt ấy khép kín trước mặt bà và bà tự hỏi vì sao vậy. Ngay lúc đó con chó của bà đi vào phòng.
Quá khứ gai góc của Stein
Trên mặt nổi, người ta tự hỏi là một người Do Thái làm cách nào bà có thể sống sót trong vùng nước Pháp dưới chế độ Vichy, bao quanh bởi bộ sưu tập nghệ thuật lớn lao của mình, có mối quan hệ đồng tính luyến ái với Alice B. Toklas, mà vẫn thoát khỏi – không, phải gọi là được bảo vệ mới đúng – bởi bọn Quốc Xã?
Cái chết đầu tiên trong đời cô
Bỗng nhiên nước mắt trào ra từ mắt cô. Cô áp trán lên bàn tay mẹ và để nước mắt đầm đìa khăn trải giường.
Thưa ông Wilcox, cô bắt đầu; bởi tâm trí cô luôn luôn soạn thảo những tờ thư.
Victoria
Jennifer cảm thấy thân thể mình phình lên khi dung dịch nước biển ứa theo sợi dây truyền tĩnh mạch vào lưng bàn tay cô. Từ lúc Annette đưa cô vào phòng cấp cứu đến giờ đã ba tiếng rưỡi đồng hồ. Cô đã gần như hoảng kinh không biết chuyện gì sẽ xảy ra.
“Phải dì đó không? Dì phước Marguerite?”
“Phải dì đó không, Dì Marguerite?”
“Tôi đây.”
“Con tôi đâu?”
“Trong một chỗ nhỏ gần phòng sinh. Đúng ra là một nhà xác nhỏ. Nó ở trong đó.”

Bình Luận mới