Trang chính » Tác giả

Bài đã đăng của Hoàng Chính

photo_luudieuvan

Sinh ngày 14 tháng 5, năm 1954 tại Hải Phòng. Tốt nghiệp y khoa Sài Gòn năm 1979. Định cư tại Canada từ năm 1983. Đã cộng tác với nhiều tạp chí văn học trước cũng như sau 1975. Hiện là thông dịch viên tòa án liên bang.

Tác phẩm:

Nửa Đêm Nghe Mẹ Thở Dài (thơ, nxb Làng Văn 1991)
Mùa Thu Cuối Cùng (tập truyện, nxb Làng Văn 1994)
Tình Khúc (truyện dài, Văn Học 2000)
Lời Tỏ Tình Đã Cũ (tập truyện, nxh Văn Mới 2000)
Mấy Sông Cũng Lội (truyện dài, nxb Văn Mới 1999)
Viết Cho Mẹ Ở Quê Nhà (tập truyện, nxb Văn Mới 2005)
Một Đoạn Trong Thánh Kinh (tập truyện, nxb Nhân Ảnh 2007)
Tình Ở Đài Bắc (tập truyện, nxb Nhân Ảnh, 2007)
Thư Tình Viết Muộn (truyện dài, nxb Nhân Ảnh, 2007)
Đêm, Từng Mảnh…(tập truyện, nxb Nhân Ảnh, 2010)
Lời Nguyền Ở Thế Giới Bên Kia (truyện dài, nxb Nhân Ảnh, 2019)
Và Không Ngày Nào Tôi Thấy Hình Tôi (tập truyện, nxb Nhân Ảnh, 2019)


Hoang Chinh (born May 14, 1954) is a Vietnamese poet, novelist and contributor to many literary magazines. He graduated from Sai Gon Medical School in 1979 and migrated to Canada in 1983. His publications include: Hearing Mother Sighs at Midnight (poems, 1991), The Last Autumn (short stories, 1994), Love Sonata (novel, 2000), A Belated Love Confession (short stories, 2002), No Matter How Many Rivers to Cross (novel, 2003), Writings for Mother Back Home (short stories, 2003), An Excerpt from the Bible (short stories, 2006), Love in Taipei (short stories, 2007), A Belated Love Epistle (novel, 2007), Night, Apiece… (short stories, 2010). Two of his short stories had been broadcasted on BBC World Service Programmes.  He currently lives in Toronto and is a freelance court interpreter.

http://hoangchinh.net

khuyết tật

17.09.2008

french roast extra large
thề
thức suốt mùa hè
vé khứ hồi không hoàn trả

Phiên tòa

28.08.2008

Những ý tưởng trong đầu óc hắn loãng tan dần, chỉ còn lại nỗi băn khoăn về người con gái có cái mụn ruồi ở ngực bên phải. Tội nghiệp, nếu như cái mụn ruồi đó mà hóa ung thư, thì tội cho con nhỏ đó quá. Nhưng dù sao phải công nhận con nhỏ có bộ ngực đẹp nhất trong bọn. Thiệt tình!

Tai Họa

19.07.2008

Chỉ còn hai ngày nữa, hắn sẽ có mặt ở đây. Hắn, bằng xương bằng thịt, sẽ đi đi lại lại trong căn phòng thơm mùi nước hoa của nàng. Hắn sẽ dừng lại trước cái tủ đựng đầy băng nhạc kia, nhìn lướt qua những tên băng, lắc lắc cái đầu như không tin ở mắt mình.

vời vợi non cao

2.06.2008

Anh vội mở mắt. Cái trần nhà chữ nhật nhập nhòe hình ảnh con nhện giăng tơ. Khuôn mặt kỳ dị của ông nha sĩ tròn tròn, meo méo. Anh chống tay ngồi dậy, luống cuống lắc đầu làm những giọt nước mắt rụng xuống khoảng ngực áo sơ mi, cũ và nồng mùi thuốc tẩy.

Buổi chiều hôm ấy em ở đâu

2.05.2008

Buổi chiều hôm ấy em ở đâu
Khi trái đạn nổ tung thời niên thiếu
Khi mẻ lưới tử thần

Mùa thu cuối cùng

1.05.2008

Đã có kẻ nào trong trường Y, trường Nha, trường Kiến trúc yêu Thụy và được yêu lại như mình đâu. Mình là trường hợp tiêu biểu cho định nghĩa về hạnh phúc của Shakespeare rồi. Kinh-tế là kiến-trúc hạ tầng cơ sở; từ kiến-trúc hạ tầng đó, sản sinh ra các kiến-trúc thượng tầng như văn hóa, chính trị, tôn giáo…

Trí nhớ của loài chim

15.01.2008

Công viên vắng tanh. Những con chim tản mát trong nắng. Lão đứng trơ ra đó, chiếc túi vải đeo hờ trên chiếc vai xương xẩu. Thấy tôi, già John như người vừa tỉnh giấc chiêm bao, đon đả bước về phía tôi. Những con chim bay tứ tán khi lão đi qua chỗ chúng đậu. Những tiếng rít kỳ lạ phát ra từ những cái mỏ đen lấp lánh ánh nắng mai.

bài thuốc giải bùa mê thứ hai

7.01.2008

đám đông kia lại dư ra một người
cái kẻ thừa ấy (mẹ kiếp!) lại là tôi
số lẻ chẳng tròn như số chẵn
sắp xếp tới lui cũng một phương lận đận

Giao Thừa

25.12.2007

Hắn gỡ vội cặp găng tay nhét vào túi áo choàng rồi xoay qua ôm chầm lấy người con gái, hôn vội lên trán nàng. Hắn không muốn làm nàng sợ, nên chỉ hôn thật nhẹ lên vừng trán lạnh băng. Rồi buông ngay nàng ra. Nhưng Hạ đứng yên. Đầu gục hờ trên vai hắn.

Rác

4.12.2007

Tới bây giờ ông già vẫn nhớ những thớ thịt vòng quanh mí mắt ông giật giật như cái đuôi con thằn lằn bị đứt ngay trước mặt lũ con và mấy đứa bạn của nó quanh bàn ăn. Tiếng cười của lũ lâu la cứa vào thịt da ông đến rợn người.

Thơ Viết Ở Café Mozart

2.12.2007

mưa dậy thì, mưa thoa son

có đâu dỗ được cái ghen hờn

từ anh cuống quýt lời thăm hỏi,

mưa thất tình hay thương nước non?

khi bỏ về từ một nỗi gian nan

1.12.2007

khi bỏ về từ một nỗi gian nan
ta lang thang hoài không biết mỏi
cũng có lúc trong lòng kia bối rối
muốn quên em như một lỡ lầm buồn

Đêm, Từng Mảnh …

4.11.2007

Cô gái đặt cái tô nhỏ lên bàn một cách thô bạo rồi ngúng nguẩy bỏ đi. Nhìn theo cái eo thon. Thiệt tình. Cái eo. Gớm sao lại đựng vào cái bát chiết yêu thế này. Ngày xưa đi học, thày Việt văn bảo chiết yêu là chít eo. Cái bát thắt lại như cái eo thon của một cô gái. Eo với yêu. Cả hai thứ đều dễ thương.

Khi không còn nắng nhuộm thơ tôi

15.09.2007

lũ củi mục cũng lên ngôi phù phép
khi nắng không còn nhuộm ấm thơ tôi
tiếng lách tách trưa hè
thân củi nỏ

gởi người cất giữ tuổi thơ tôi

11.09.2007

cho dù tính tuổi ta hay tuổi tây
thì em cũng thua anh vài ba con giáp
đã dặn nhau lờ đi chuyện tuổi tác
trong xứ tình, trái đất đổi vòng quay

Ngải

23.08.2007

Gió luồn những ngón tay ma quái qua lớp vải áo, mấy mò chiếc yếm ngực làm chị rùng mình. Chính khoảng bãi sông này, năm ngoái năm kia người ta đã trôi sông một đôi gian phu dâm phụ trên chiếc bè đóng bằng những róng tre dầy đặc những mắt.

Nói với mấy ổng đừng giết ba


♦ Chuyển ngữ:
15.07.2007

Lão bám vào niềm hy vọng ấy với cả tấm lòng. Vì vậy mà lão không thể nào hình dung ra được lão lại có thể chết như thế này, hoàn toàn bất ngờ, trong khoảnh khắc này của đời người, sau khi đã vùng vẫy tuyệt vọng để lẩn tránh Tử thần, sau khi đã tiêu phí những năm tháng đẹp nhất đời mình để chạy trốn hết nơi này đến nơi khác,

Chúng Tôi Nghèo Quá


♦ Chuyển ngữ:
30.06.2007

Điều làm cả nhà chúng tôi lo lắng bây giờ là chuyện sẽ xảy ra ngày nào đó không xa, khi em gái Tacha của tôi chỉ còn hai bàn tay trắng. Cha tôi đã tốn không biết bao nhiêu công sức để mua cho được con La Serpentina khi nó còn là một con bê cái tơ để cho em gái tôi, hy vọng với chút vốn liếng nhỏ nhoi đó, nó sẽ không trở thành người đàn bà hư thân mất nết như hai bà chị của nó.

bài thuốc giải bùa mê thứ nhất

15.06.2007

môi mọng tím bầm những dấu răng
da thịt ấy đã nhàu nhò một dạo
những ghế nệm trong xe không bao giờ khai láo
những bàn tay vò nát ngực căng đầy

hứa hôn


♦ Chuyển ngữ:
15.06.2007

Rồi, khi ánh nắng mùa xuân tháo gỡ lớp áo len mùa đông dày cộm khoác trên người đám công nhân làm ngoài trời, hắn thả cho chim bay đi.
Hắn nhìn dõi theo chú chim đang chậm chạp vỗ cánh cố nhắc mình lên trên những ống khói lò sưởi, về phía những đám mây mầu bạc và nói một cách giận dữ:
“Đi cho khuất mắt. Đúng ra mày đã chết một mình mày ở đâu đó rồi…”
Hắn đúng là một con người kỳ lạ.

bài thuốc giải bùa mê thứ nhất

15.06.2007

môi mọng tím bầm những dấu răng
da thịt ấy đã nhàu nhò một dạo
những ghế nệm trong xe không bao giờ khai láo
những bàn tay vò nát ngực căng đầy

Thư Tình Viết Muộn

31.05.2007

Đôi mắt sau cặp mắt kính ngước lên. Được quá, tôi thầm nghĩ. Mắt đẹp. Những câu hỏi vớ vẩn hẳn sẽ dễ nghe hơn. Những câu thẩm vấn nghe sẽ bớt gắt gao, những câu gài bẫy sẽ không còn hằn học. Và tôi hẳn sẽ dễ lọt vào cái bẫy dịu dàng của con mắt hiền sau cặp mắt kính hình bầu dục trên khuôn mặt gầy gầy, thon thả; tôi sẽ dễ gật đầu khi bắt gặp cái mím môi nhẫn nhịn của người thiếu phụ. Nhưng tôi tin người đàn bà này sẽ không gài bẫy tôi. Người đàn bà này sẽ không cố tình đẩy tôi vào trại tù năm bảy năm trời.

Thư Tình Viết Muộn – Trích Đoạn Tiểu Thuyết

31.05.2007

Những ngón tay thuôn sựng lại. Bao nhiêu đêm tôi đã chìm vào giấc ngủ với lời ru ngọt ngào của một người đàn bà mới lớn. Ầu ơ, ví dầu cầu ván đóng đinh, cầu tre lắt lẻo gập ghềnh khó đi. Cô ấy hay ru con bé Amy như thế. Còn gì nữa nhỉ. Gì mà anh ham vợ bé bỏ bè con thơ.

Phác họa bài thơ tình cận đại


♦ Chuyển ngữ:
15.05.2007

và rồi sắc đỏ
nên được diễn tả
bằng chất xám tối của mặt trời trong mưa
những bông hoa anh túc tháng mười một
đôi môi về đêm

and yet redness
should be described
by greyness the sun by rain
the poppies in november
the lips at night

Viết lên bia mộ

30.04.2007

Thuyền nhân là những người bỏ xứ ra đi bằng thuyền. Còn. Em chặn tay lên ngực. Gió biển lùa qua mớ tóc khô cháy, từng sợi, từng sợi phất phơ. Những. Người. Em liếm môi. Giọng nói mỏng loãng tan vào gió. Vượt. Biên. Em bật lên cơn ho thắt ruột. Tôi muốn vuốt ngực dỗ dành cơn ho như mẹ tôi thường làm khi con bé em nhỏ xíu của tôi bị ho nhưng tôi ngại ngần. Tôi không muốn những thằng cướp biển lại lảng vảng hiện về quanh em. Đường. Bộ.

Viết lên bia mộ

30.04.2007

Tôi nhớ đã dẫn em ra khỏi bệnh viện. Em chập chững trên con đường sống trâu gập ghềnh đá núi của đảo hoang như em bé mới tập đi. Tôi dọa không chịu tập, mai mốt quên luôn, không biết đi như thế nào nữa đó. Em sợ ra ngoài gặp thiên hạ. Em sợ ngồi một chỗ mai mốt liệt luôn.

lại một khúc ca buồn

18.04.2007

Anh mê mẩn với cái ngọt ngào thống khoái vợ anh ban phát cho anh giữa đời sống này. Chỉ có nàng mới làm anh sung sướng. Anh từ từ nhắm mắt. Tiếng thì thầm chạy vòng quanh trí tưởng. Chỉ có em mới làm anh sung sướng. Chỉ có em mới làm anh sướng.

thư tình viết muộn

18.04.2007

em bé nhỏ như một niềm mơ ước
lòng có dạt dào như sóng ngũ đại hồ
tuyết moskva có lạnh bằng tuyết toronto
người miền bắc yêu
có giống người miền nam không nhỉ

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)