Bài đã đăng của Hoàng Chính
Sinh ngày 14 tháng 5, năm 1954 tại Hải Phòng. Tốt nghiệp y khoa Sài Gòn năm 1979. Định cư tại Canada từ năm 1983. Đã cộng tác với nhiều tạp chí văn học trước cũng như sau 1975. Hiện là thông dịch viên tòa án liên bang.
Tác phẩm:
Nửa Đêm Nghe Mẹ Thở Dài (thơ, nxb Làng Văn 1991)
Mùa Thu Cuối Cùng (tập truyện, nxb Làng Văn 1994)
Tình Khúc (truyện dài, Văn Học 2000)
Lời Tỏ Tình Đã Cũ (tập truyện, nxh Văn Mới 2000)
Mấy Sông Cũng Lội (truyện dài, nxb Văn Mới 1999)
Viết Cho Mẹ Ở Quê Nhà (tập truyện, nxb Văn Mới 2005)
Một Đoạn Trong Thánh Kinh (tập truyện, nxb Nhân Ảnh 2007)
Tình Ở Đài Bắc (tập truyện, nxb Nhân Ảnh, 2007)
Thư Tình Viết Muộn (truyện dài, nxb Nhân Ảnh, 2007)
Đêm, Từng Mảnh…(tập truyện, nxb Nhân Ảnh, 2010)
Lời Nguyền Ở Thế Giới Bên Kia (truyện dài, nxb Nhân Ảnh, 2019)
Và Không Ngày Nào Tôi Thấy Hình Tôi (tập truyện, nxb Nhân Ảnh, 2019)
Hoang Chinh (born May 14, 1954) is a Vietnamese poet, novelist and contributor to many literary magazines. He graduated from Sai Gon Medical School in 1979 and migrated to Canada in 1983. His publications include: Hearing Mother Sighs at Midnight (poems, 1991), The Last Autumn (short stories, 1994), Love Sonata (novel, 2000), A Belated Love Confession (short stories, 2002), No Matter How Many Rivers to Cross (novel, 2003), Writings for Mother Back Home (short stories, 2003), An Excerpt from the Bible (short stories, 2006), Love in Taipei (short stories, 2007), A Belated Love Epistle (novel, 2007), Night, Apiece… (short stories, 2010). Two of his short stories had been broadcasted on BBC World Service Programmes. He currently lives in Toronto and is a freelance court interpreter.
Hoang Chinh YouTube
nét vẽ vô hình của thằng bé mồ côi
Thằng bé đưa tay lên, vạch vào không gian những đường thẳng, những đường gẫy khúc, những đoạn vòng vèo; toàn những hình dạng mơ hồ. Cô giáo đến bên tôi, nghiêng đầu thì thầm, “Nó đang vẽ đấy.” Tôi xoáy tia nhìn lên vách tường nhưng chẳng thấy gì ngoài những mảnh vôi tróc lở.
lời nguyền ở thế giới bên kia (phần 8)
Cuốn vở anh thầy giáo Thành cho. Chị Thảo bảo viết nhật ký cho khỏi quên chữ. Cuốn nhật ký giấu kỹ dưới tấm nệm giường. Tôi không muốn cho ai đọc. Chuyện gì tôi cũng ghi vào nhật ký. Chữ mới nào tôi cũng viết vào nhật ký. Ai nói gì cho nghe tôi cũng viết vào nhật ký. Tôi ghi tất cả mọi chuyện vào nhật ký.
lời nguyền ở thế giới bên kia (phần 7)
Tiếng cười trong trẻo vang vang. Tôi cố mở to mắt để nhìn. Có người. Hay là ma. Ai đó dặn tôi đừng bao giờ bén mảng đến đây. Bởi đây là Thế Giới Bên Kia. Tiếng cười ngay sau lưng tôi. Người tôi mọc gai. Tôi quay đầu sang phải. Tôi quay đầu sang trái. Cành lá chao chọng. Cây cối ngả nghiêng. Và tôi thấy hai người dựa sát vào nhau.
lời nguyền ở thế giới bên kia (phần 6)
“Cháu ơi, cháu ơi. Mày làm sao thế.” Bà nội thằng bé mếu máo, réo gọi. Bà lắc thằng bé như đang giũ quần áo cho khô. Miệng nó đầy nước bọt. Bọt trắng tràn xuống gối. Bà nội nó kéo cái riềm áo gối chùi miệng cho nó. “Mày làm sao thế hở cháu? Mày làm sao thế?” Tôi đứng ngớ ra ở đầu giường. Thằng bé vẫn duỗi thẳng người như cái đòn gánh gỗ.
lời nguyền ở thế giới bên kia (phần 5)
Chị Thảo hay trải tờ báo lên bậc thềm ở cuối hành lang, ngồi một mình đọc sách. Chị làm tôi nhớ những miếng cam thảo trong gói thuốc tễ của ông thầy lang. Giữa đám xác ve khô, rễ cây, lá vụn… tôi chỉ thích cam thảo. Cam thảo có vị ngọt đặm trong cổ họng. Cam thảo không giống những thứ vụn vặt trong gói thuốc. Như chị Thảo, riêng rẽ một mình ở giữa chỗ đông người.
lời nguyền ở thế giới bên kia (phần 4)
Khoảnh khắc kinh hoàng của buổi sáng kéo dài không biết bao lâu. Tiếng rên la của chị Huyền tẩm đẫm sương mù sớm mai. “Ối Trời ơi, đau quá.” Tiếng la thất thanh khép lại cuộc hành hình buổi sáng. Bà Khúc hấp tấp cầm cái chậu nhôm đi nhanh ra cửa. Tôi đứng sát bậc thềm, nín thở, nhìn theo cái bóng gầy guộc của người đàn bà nhỏ dần cuối hành lang. Rồi biến mất trong nhà xí.
lời nguyền ở thế giới bên kia (phần 3)
Không có những vạch vôi trắng, tôi cảm thấy bất an. Như ở trong căn nhà không có cửa mà bên ngoài đầy những tay trộm cắp. Lúc còn ở nhà, dù cửa mở toang, tôi vẫn thấy yên tâm bởi có vạch vôi bột trắng tinh viền quanh nhà. Khi cần bước ra phía ngoài vạch vôi trắng, tôi thấy lạnh dọc theo sống lưng.
lời nguyền ở thế giới bên kia (phần 2)
Khoác cải ống nghe lên vai, ông bác sĩ xoa đầu tôi. Lúc này tôi được bao nhiêu người xoa đầu. Chắc ai cũng sợ tôi đau. Người tôi chỗ nào cũng căng phồng, rạn nứt. Không nhẹ tay, tôi sẽ nứt toác ra. Ruột gan tung tóe. Đầu tôi cứng, xoa không sợ đau, sợ lũng. Cố lên cháu nhé. Lời dặn dò ấm áp. Vâng, cháu sẽ cố. Dù chẳng biết phải cố chuyện gì.
lời nguyền ở thế giới bên kia (phần 1)
Ông thầy lang nhìn tôi chằm chặp. Những ngón tay bằng sắt đè xuống thật chắc. Hai con mắt sắc nhấp nháy sau cặp mắt kính dày. Cặp môi khô lẩm bẩm. Ông thầy lang đọc kinh, ông thầy lang khấn vái, hay ông thầy lang đọc thần chú? Hai con mắt già nua nhưng ném ra được những cái nhìn sắc cạnh. Ông thầy lang không nói năng gì. Ông chỉ lắc đầu. Và mẹ cuống cuồng, “Cháu nó đâu có sao phải không thầy?”
ở một nơi có rất nhiều barbie
Bọn đàn ông biến đâu hết rồi. Hắn thầm nghĩ và nhìn lướt quanh một vòng. Nhìn thật nhanh để khỏi mang tiếng có con mắt láo liên. Cũng có đàn ông đấy chứ. Nhiều không kém gì số lượng đàn bà. Nhưng bọn đàn ông phần lớn là cằn cỗi, xấu xí; và dẫu cho hốc hác hay phì nộn, nhìn bọn họ đều bệ rạc và hèn mọn như nhau.
gọi về chốn xưa
“Hello!” Vẫn từ ống nghe điện thoại vọng ra. Rõ ràng giọng đàn bà. Run, khàn và đặm nỗi buồn. Nghe xa xăm như vọng về từ một nơi chốn thâm u nào, “Ai đấy? Ông nhà tôi đâu rồi?”
trầm hương phố lạ
Nhìn bóng cô gái Việt Nam lọt qua khung cửa chiếc xe bus dài giữa lòng phố Kuala Lumpur, hắn muốn chạy ào tới, leo lên xe, đi với cô thêm một đoạn đường. Hắn thèm đi với cô thêm nhiều đoạn đường. Đường phố hay đường đời, cho nhạt bớt nỗi cô đơn.
lửng lơ giữa dòng
Ở bên này mà lại nhảy xuống ao bên kia mà bơi dĩ nhiên nhiều người không thích.
Thì ra nhiều người viết tiếng Việt trong nước cũng lửng lơ giữa dòng hệt như tôi.
Có đi cả đời…
Nói dối là cái tật hầu như ai cũng mắc phải. Ngày nào tôi cũng nói dối ít là một lần. Còn bạn thì sao nhỉ? Bạn có thường nói dối không? Tôi nghĩ là có. Giả dụ như tôi với bạn tình cờ gặp nhau.
Những Thiên Thần Còn Sót Lại Ở Trần Gian
Tôi không ưa những cái máy trợ hô hấp, tôi ghét những mũi kim gài sâu vào tĩnh mạch, và nếu may mắn không bỏ mạng, thì tôi vẫn ghét những di chứng như không còn ngửi được mùi ly cà phê buổi sáng, không nếm được vị thức ăn ngon bữa tối, và mệt đuối người từ ngày này sang ngày khác.
gói quà không bao giờ mở ra
Phải như cuộc đời có đầy những con người dễ dãi (với đồng loại) như thế thì trái đất đã là một góc của thiên đàng. Mỗi lần ném tờ báo vào sân nhà ấy lại không thể không nghĩ đến điều ấy. Mọi chi tiết phải nhớ thật chính xác. Đặt tờ báo không đúng chỗ là lỗi lầm khó tha thứ.
trở về
Sau khi hôn tôi ở cửa, bà vẫn cố tiếp tục câu chuyện. Hình ảnh cuối cùng của bà: trong khung cửa, bóng bà nặng nề đóng khung giữa hai cánh tay tròn lẳn, trong cái áo đầm vàng – chiếc áo đẹp nhất của bà, bó chặt ở ngực và bụng – một nụ cười tròn đầy và cứng nhắc. Lần này, lại vẫn vậy, tôi cảm thấy mình bỏ về một cách tồi tệ, một cách hèn nhát.
những nhân chứng sau cùng
Lời người dịch: Chào đời ở Ukraine, làm đặc phái viên cho tạp chí văn chương Nyoman ở Minsk. Trong thời gian hành nghề ký giả, bà thu thập chuyện kể về những biến cố …
Người Đàn Bà Phía Sau Những Chấn Song
Thoang thoảng mùi mồ hôi hòa trong mùi dầu nóng làm người đàn ông hứng tình. Chợt một cơn ho nổ bung cái lồng ngực người đàn bà. Cơn thèm muốn trong người đàn ông tắt ngúm như ngọn đèn đứt bóng. Anh nghiêng đầu, úp mặt xuống gối, tránh cơn ho của vợ. Tiếng gào và tiếng những thanh giường cót két cọ vào nhau lơi dần rồi chìm hẳn vào cái im vắng của đêm. Người đàn ông buông lơi hai cánh tay.
Viên Gạch Vỡ Ở Bức Tường Bá Linh
Bàn tay đụng nhằm cái tách tráng men trắng muốt. Ngón tay trỏ run run móc vào cái quai cong vòng. Bàn tay vô hồn nâng vội cái tách lên miệng. Cánh mũi phập phồng đánh hơi chút mùi cà phê phảng phất trong lòng tách. Rồi bàn tay hạ cái tách xuống. Hai con mắt nhìn chằm chặp vào khoảng đáy còn vương cái vệt đen vẩn chút cặn sữa trắng.
Khi Loài Chim Thôi Hót
Ông già lặng thinh nhìn thằng bé. Nó hiểu, dù những nếp nhăn vẫn xếp như tấm vải nhàu trên trán ông già; dù không một chút vui, một chút buồn nào lách được ra khỏi những vết cắt ấy của thời gian. Bỗng dưng thằng bé nghĩ đến chuyện lấy trộm đồ ăn đem cho ông già. Nó hình dung nồi cá kho quắt queo trên nóc trạn. Mẹ nó giấu trên ấy. Chó treo, mèo đậy. Các cụ vẫn dạy thế. Vừa để trên cao vừa đậy nắp vung kỹ, là không sợ cả chó lẫn mèo.
Khung Đời Treo Lệch
Anh ngồi im lắng nghe cô nói. Chợt trong khoảng nhập nhoạng sau lưng cô lờ mờ một vạt khói đen. Anh ngểnh cổ, nheo mắt nhìn cho rõ. Vệt khói đen cuộn lại rồi xoay vòng. Cháy nhà chăng. Anh nghĩ. Nhưng cũng có thể từ sáng đến giờ, nhìn mãi màn hình mắt anh bị ảo giác.
“Cho Tôi Một Tô Chữ Xào Dòn!”
Thì ra vậy. Hèn gì những khuôn mặt nhìn một hồi thấy quen quen; những khuôn mặt thường xuất hiện ở những hội hè, đình đám, lễ lạc nọ kia. Tôi thấy những khuôn mặt son phấn vây quanh anh chàng đội mũ vải màu trắng. Những cái điện thoại di động đưa lên. Đám đông làm cái sự selfie vung vít. Ánh đèn chớp tắt liên tục trên màn hình.
Lược Sử Máy Cày Bằng Tiếng Ukraine – Chương 3
Đây không phải lần đầu tiên ông nuôi trong đầu những ý nghĩ màu mè về việc cứu rỗi những người đồng hương tuyệt vọng. Ông đã từng lên kế hoạch truy tầm tất cả những bà con họ hàng mà ông không gặp cả nửa thế kỷ nay, và bảo lãnh tất cả qua Anh quốc. Ông viết thư đến toà thị chính và sở bưu điện trên khắp Ukraine. Hàng tá những thư phúc đáp từ những “thân nhân” xa lơ xa lắc đầy ranh mãnh nườm nượp đổ về để được ông bảo lãnh. Mẹ tôi phản đối kịch liệt.
Lược Sử Máy Cày Bằng Tiếng Ukraine – Chương 1
Mẹ tôi mất được hai năm thì ba tôi phải lòng một phụ nữ Ukraine, tóc vàng và ly dị chồng. Ba tôi tám mươi tư tuổi và bà ấy ba mươi sáu. Bà ấy nổ tung vào đời sống chúng tôi như một trái lựu đạn xốp màu hồng, khuấy động làn nước đục, đẩy lên bề mặt một mảng bùn của những kỷ niệm đã tróc lở, tặng cho những bóng ma gia đình một cú đá hậu ngoạn mục.
bản tin
Chỉ có bốn con mắt màu đen là còn sinh động và nặng trĩu. Những con mắt có vẻ nặng như chì, phần thân thể còn lại sẽ bị gió cuốn đi như lông chim, nếu như không có những con mắt ấy níu chúng lại.
Sinh Thiết
Bác sĩ dùng miếng gạc kéo lưỡi em ra. Em nhắm mắt đón chờ cái hình phạt khai trương cho cả một mùa khốn khổ. “Đau như kiến cắn một chút thôi.” Em chỉ nghe được có thế và em không còn nghe được gì thêm nữa. Bác sĩ lay em dậy.

Bình Luận mới