Trang chính » Tác giả

Bài đã đăng của Bùi Vĩnh Phúc

Bùi Vĩnh Phúc

Bùi Vĩnh Phúc sinh năm 1953 tại Hà Nội. Dạy Việt văn và Pháp văn ở Sàigòn cho đến 1977. Sống ở Mỹ từ 1978. Dạy học và làm việc trong ngành Tâm lý-Xã hội trong vòng 25 năm trở lại đây. Hiện dạy Anh văn cũng như Ngôn ngữ và Văn hóa Việt Nam tại California State University, Fullerton và Golden West College.

Làm thơ từ 1968. Viết lý luận phê bình văn học từ 1982. Trong ban chủ biên cũng như đã cộng tác với nhiều tạp chí văn học và nghiên cứu tại Mỹ và trên thế giới. Những tác phẩm đã xuất bản tại Mỹ có thể kể:

• Trịnh Công Sơn / Ngôn ngữ & những ám ảnh nghệ thuật (2005).
• Lý Luận và Phê Bình / hai mươi năm văn học Việt ngoài nước (1975-1995) (1995)
• Ngôn Ngữ và Văn Hóa Việt Nam (giáo trình đại học) (1992)
• Ở Một Nơi Nào (giáo trình đại học/tuyển, biên tập, giới thiệu) (1995)
• Quê Hương, Cầm-Tấu-Khúc Kỷ Niệm (tâm bút) (1982)
• Những Cơn Mưa Trở Về (tùy bút) (1981, 1987)


Cũng cùng viết chung trong một số công trình nghiên cứu văn học Việt Nam hải ngoại như:

20 Năm Văn Học Việt Nam Hải Ngoại 1975-1995 (1995), Tuyển Tập Truyện Ngắn Hai Mươi Năm Văn Học Việt Nam Hải Ngoại 1975-1995 (1995)...

Từ Những Chùm Hoa đến Phục Sinh của Những Mùa Đời

8.02.2016
Otto-Torsten-Andersson-Spring-Breeze-1946_thumb.jpg

Tôi muốn đôi mắt mình còn giữ lại được những vòng bay của một con bọ có đôi cánh đẹp, đập theo những tiết tấu kỳ lạ của trái tim nó. Một trái tim còn rất mới, cho dù đã phát xuất từ một cái trứng bọ cũ kỹ, lâu đời, vốn vùi sâu trong dát gỗ ….

Phùng Nguyễn, bên ngoài lưới trần gian

5.01.2016
Santelia-1980_thumb.jpg

Aleph là điểm ở đó ta có thể nhìn thấy được tất cả mọi sự, mọi điều, mọi diễn biến trong vũ trụ này. Nếu thế thì chúng ta vẫn còn có dịp gặp lại. Tạm thời, tôi muốn nói với Phùng là anh phải “bảo trọng”, và cho tôi gửi lời hỏi thăm Borges và cái aleph của ông ấy.

Hãy ngước mặt và thả bay đi những cơn mưa

25.12.2015
GreyDay_byNewYorkArtistGretchenKelly_thumb.jpg

Mình cũng lại ngồi trên sân thượng. Cái sân thượng không có vách che bốn bề kia. Một mình mình ngồi nghe gió thổi và mưa giăng bốn phương tám hướng. Mình không còn đứng dang hai tay ngẩng mặt hét vang Aaaaaaaaaaaaa như ngày xưa ở nhà.

Tiễn Võ Phiến

5.10.2015
zpfile001_thumb.jpg

Tôi gọi ông là một nhà văn lớn, một tác giả cột trụ, vì trong suốt 90 năm sống như một con người Việt, và với khoảng 70 năm cầm bút, từ trong nước ra đến hải ngoại, ông đã làm giàu có, làm phong phú thêm cho nền văn học Việt Nam biết bao. Bằng chữ viết, cũng như bằng tư tưởng của mình.

Nghĩ về Võ Phiến và cuốn Văn Học Miền Nam, Tổng Quan

2.10.2015
Vo-Phien_thumb.jpg

Bộ sách này là do Võ Phiến viết, nhưng nó cũng là bộ sách của chúng ta …. Nhìn vào [Văn học Miền Nam] của Võ Phiến là nhìn trở lại những nổi trôi, những hoan lạc, những thất vọng, những yêu thương… chan chứa của chính mình.

Ẩn Dụ, một thế giới mở

15.06.2015
An-Du-cover_thumb.jpg

[Ẩn Dụ] của Trần Hữu Thục còn giúp cho người đọc có được một cái nhìn rất gần và sinh động về đủ cách sử dụng ẩn dụ của rất nhiều người cầm bút Việt Nam. Những người viết ấy có thể là nhà thơ, có thể là nhà văn, mà cũng có thể là những nhà biên khảo, lý luận, phê bình.

Cái Đẹp của Ngôn Ngữ & Nét Hậu Hiện Đại trong Khả Thể (*)

6.03.2015
KhaThe_thumb.jpg

Trong tập truyện này, nói riêng, và trong chữ nghĩa của Đặng Thơ Thơ nói chung, ngôn ngữ chiếm một vị trí quan trọng. Nó có thể được dùng để diễn đạt, để đưa tác giả đến những cái đích mà cô nhắm đến. Dù sao, trong quan sát của tôi, điểm nổi bật của ngôn ngữ trong truyện Đặng Thơ Thơ là những nét đẹp và sự sâu sắc.

Về nhận định của nhà phê bình Vương Trí Nhàn

29.12.2014

Ở một mức độ nào đó, và trong những góc nhìn nào đó, dù bị chỉ đạo, nền văn học miền Bắc, ngoài âm vọng sử thi, ngoài những tấu tụng về chiến công, về vinh quang, nhiều khi được tô mầu một cách khá thô sơ, vụng về, cũng nói lên được cái đời sống, cả tinh thần lẫn vật chất, của cả một xã hội, của những con người, với những tâm trạng, những hy sinh và những đớn đau riêng.

Hai Mươi Năm Văn Học Miền Nam (1954 – 1975): Phẩm Tính và Ý Nghĩa (*)

12.12.2014
BVP1_thumb.jpg

người ta có thể nhìn ra bốn tính chất căn bản của nền văn học này. Có thể xem đó là bốn phẩm tính cốt lõi của văn học miền Nam 1954-1975. Những phẩm tính đó có thể được kể: một, đó là một nền văn học phát triển và mang tính liên tục (bắt nguồn từ văn học tiền chiến); hai, đó là một nền văn học hiện đại, tiếp cận và liên thông với văn học thế giới; ba, đó là một nền văn học mang đậm tính nhân bản và nhân văn; và bốn, đó là một nền văn học khai phóng, đa sắc, và đa dạng.

Và vó ngựa chập chờn như mắt ai xa

16.09.2014
image2032_thumb.jpg

Cuộc chiến đấu đã chấm dứt
Những con sóng dữ đã quay đầu về biển
Chôn giấu nét hung hãn của mình nơi đáy vực thẳm sâu
Chúng đã làm xong việc phải làm

Về những khí hậu & mưa nắng riêng (Mấy suy nghĩ từ một cuộc truyện ngắn, một cuộc sẻ chia)

2.05.2014
Cherryblossom_Tokyo_thumb.jpg

Da Màu, qua Bàn Tròn về Truyện Ngắn, đã làm được một việc thật thú vị và có ý nghĩa.

Những ý kiến, chia sẻ của nhiều tác giả (là những nhà văn, nhà thơ, những người sống với chữ), cả trong và ngoài nước, rất thú vị và bổ ích. Những chia sẻ nhiệt tình ấy làm cho người ta lại muốn cầm lấy quyển sách lên và đọc. Đặc biệt là đọc những truyện ngắn

Truyện Ngắn, Mỹ Học của Cái Vụt Qua

1.04.2014

Truyện ngắn là một con ngựa, Italo Calvino, tác giả của If on a Winter’s Night a Traveler (Nếu Một Đêm Đông Một Lữ Khách), đã nói thế, dẫn lại ý của Boccaccio. Nhịp điệu và tốc độ của con ngựa ấy tùy thuộc vào khoảng cách của nó trên đường đến đích cũng như điều kiện của mặt đất dưới chân nó.

Nguyễn Xuân Hoàng: những bước đi trần gian/những nhịp đập thời gian

26.08.2013
NXH071988_thumb.jpg

Hơn nữa, ông không phải là một nhà văn dễ dãi với chữ nghĩa và cách diễn đạt của mình. Câu văn của ông gọn, đẹp, sắc, và thông minh. Điều đáng quý nữa là ông ít, rất ít, khi để cho câu văn của mình rơi vào những tình cảm sướt mướt có tính cách đồng bộ.

Nhớ Nguyễn Mộng Giác. Và tưởng nhớ một thời văn

16.08.2012
NMG-TCDT-PN-TC_thumb.jpg

Nguyễn Mộng Giác đã là cái điểm son đẹp nối kết chúng tôi và nhiều bạn văn khác ngồi lại chung với nhau trên một tấm chiếu văn học … [đó] không phải là một tấm chiếu … xưa người ta thường trải ra cho những quan viên … [mà] là một tấm chiếu được trải ra trong lòng yêu văn chương của người Việt khắp nơi …

Ước Gì Tôi Có Thể Sở Hữu Khuôn Mặt Của Vĩnh Hằng (*)


♦ Chuyển ngữ:
23.07.2012
Thm-lng-tng-gi-c-Sn-ng-9_thumb.jpg

Và khi đã có đủ thời gian trôi qua, người ta sẽ nhắc đến những dấu vết của chiến tranh như những sự tàn phá của thời gian, mà không còn nhìn thấy cái bàn tay tàn bạo của con người hoặc không còn nghe thấy tiếng dẫm đạp của những bước chân thù ….

Hãy thử dán lại những hạnh phúc cũ (*)

26.01.2012
bird-in-the-foliage-1961_thumb.jpg

Không phải chỉ là “dán” lại chính mình, người ta còn có thể “dán” lại cuộc đời, “dán” đêm này vào đêm khác, “dán” ngày này vào ngày kia. Dán lại, để hy vọng tìm lại được một chút âm hao cũ, một chút tuổi trẻ ngày xưa. Hay để tìm lại bóng dáng của một nụ cười. A shadow of your smile ….

Một sổ thông hành để đi vào trái tim đời

28.07.2011
basquiatselfportrait_thumb_thumb.jpg

Carnets, sổ tay, theo định nghĩa, là một cuốn sổ, giống như một giấy thông hành, một hộ chiếu, một thứ giấy tờ chính thức cho phép bạn đi lại, đặc biệt cho phép bạn vượt qua các biên giới quốc gia. Với Carnets, Camus đã đưa ra những ghi nhận về mọi sự của cuộc đời, những cái nhìn xuyên quốc gia, để nhìn vào trái tim sự sống.

Mấy Tưởng Khúc với/về Phạm Công Thiện

14.03.2011
Bia-sach-DCHMD_PCT_thumb.jpg

Dù viết lách ở lãnh vực nào … Phạm Công Thiện vẫn nổi bật và đẹp nhất như một nhà thơ trọn nghĩa. Ðây là một người Việt Nam đã từng ăn nằm với chữ nghĩa một cách hết sức chung thủy.

Dịch và… dịch: một thoáng nhìn

30.12.2010

Vậy, “phong khí”, tạm hiểu là cái tinh thần, cái phong cách, như khi người ta nói về “phong khí xã hội”, “phong khí chính trị”, “phong khí quan lại” dưới thời thực dân, “phong khí hiệp nghĩa” trong truyện võ hiệp của Lương Vũ Sinh, hay như trong tiêu đề của luận văn “Thơ Jazz: Tiết Tấu, Âm Thanh và Phong Khí Da Đen” của nhà văn Hoàng Ngọc-Tuấn.

Những Giấc Mơ Trộn Lẫn…

24.11.2010
conventionofsocialbyphamminhtuan_thumb.jpg

Những giấc mơ như rơi ra từ một trang sách cũ. Bất chợt, bắt tìm lại được.
Ta là một chú bé bắt được một giấc mơ đang bay chấp chới như một cánh diều, hay như một vì sao lẩn khuất trong đêm.

Cao Xuân Huy, một ngọn gió đã bay xa (*)

17.11.2010
1caliFeb282010CXHandfriends_thumb.jpg

Cái câu “Văn là người” rất thích hợp trong trường hợp của Cao Xuân Huy. Văn cách và nhân cách của anh trộn lẫn vào nhau, nếu không muốn nói chúng là một. Ta không thể tách rời chúng ra khỏi nhau được.

Nhân vụ Trái Phá & Tình Yêu, bàn về chuyện chữ nghĩa, câu cú, dịch thuật, và phê bình

20.10.2010

Khi Trần Thiện Đạo để bốn, năm tháng sau mới đưa ra quan điểm của mình, lại cho đăng tải nó trên một tạp chí in-trên-giấy, những độc giả đọc bài viết của ông sẽ không có được những cơ hội thuận tiện mà tôi đã vừa trình bày.
Thật sự, sự chọn lựa nào cũng thể hiện nơi nó một phong cách, một thái độ, hoặc một lối ứng xử đặc thù, xét từ một giác độ nào đó.

Tình Yêu & Con Tim trong Tình Sầu của Trịnh Công Sơn: một thoáng dư ba (góp ý với Đinh Từ Bích Thúy và Thái Kim Lan)

20.04.2010

Một cuộc tình, một trái tim, và một bài hát. Chúng kết đọng vào nhau. Thành một giọt sáng hân hoan và đau khổ. Và, cũng giống như một giọt nước mắt, nó được thả rơi xuống mặt một hồ nước long lanh. Và một chút dư ba, lạnh, vẫn còn rập rờn trên ánh nước.

Trên những đường bay của chữ

2.11.2009

Bài viết này muốn đóng góp một vài ý nhỏ vào câu chuyện ngôn ngữ được thảo luận trong thời gian qua trên diễn đàn Da Màu. Đặc biệt, tôi cũng muốn chia sẻ và bổ túc một số những suy nghĩ được trình bày trong bài “Ngôn Ngữ Ngậm Ngùi” của anh Lê Hữu.

Về liên hệ giữa người quan sát, thiết bị đo và vật được quan sát

22.08.2009

Tôi hy vọng một số điều trình bày trên đây có thể đem lại một vài nụ cười chia sẻ cho những ai quen thuộc với lĩnh vực này, vì, dĩ nhiên, đó là những điều được nói đến quá nhiều trong ngành vật lý lượng tử. Đối với độc giả Lâm Trường Phong, tôi xin cám ơn câu hỏi của ông, và mong là những điều tôi trình bày ở đây, phần nào, làm ông vui và thoả mãn.

Về Tính Vũ Đoán trong Viết, Đọc, và Thẩm Thức Văn Chương

18.08.2009

Một người đọc có ý thức và có sự cẩn trọng có lẽ cũng nên chú ý đến những cái vắng mặt khá hiển nhiên trong một văn bản văn học, để thử lý giải những sự vắng mặt đó, trước khi lên tiếng phản đối hay đưa ra phán quyết của mình. Đúng như Macherey đã nói: một tác phẩm không bao giờ thổ lộ được hết tất cả những gì tác giả muốn nói ….

Vấn đề thẩm thức một tác phẩm nghệ thuật

12.08.2009

Trước hết, một số câu hỏi có thể được đặt ra: Tác phẩm nghệ thuật là gì? Yếu tính của tác phẩm nghệ thuật được nhìn nhận như thế nào? “Tác phẩm” và “nghệ thuật” đối với ai? Đối với quần chúng nào?… Cứ đặt câu hỏi như thế, đi cho thật rốt ráo, cuối cùng, người ta sẽ chạm vào câu hỏi có tính cách trầm trọng nhất: Nghệ thuật là gì?

Nghệ Thuật Ngôn Ngữ Trong Ca Từ của Trịnh Công Sơn

21.04.2009

Chính nó, cái cấu trúc ấy, đã là một hòa điệu đầy nét thẩm mỹ trong cái nghe, cái nhìn, cái cảm của con người. Cùng với những hình ảnh lạ và đẹp của người nhạc sĩ, nó mang chúng ta vào một thế giới không mòn, với những cánh cửa mãi mở ra, tiếp tục dẫn chúng ta đi tới. Trịnh Công Sơn đã nhìn ra những nét sống muôn đời của thiên nhiên ấy và ôm lấy chúng trong cuộc hành trình mình.

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)