Trang chính » Bài lưu trữ theo thể loại

Bài thuộc thể loại: Tạp ghi

Còn không chốn quay về

9.07.2013

Giờ nầy Khánh Ly hát bản Ru ta ngậm ngùi. Cô đứng hát trên sân cỏ quán Văn, khán giả ngồi dưới. Còn tôi đang ngồi trước màn hình nhỏ. Thời gian, không gian Sài gòn ngày trước.
Trong đêm, tôi thấy lòng bâng khuâng…

Ba nhà văn: ba cái nhìn về hiện tình văn chương hải ngoại

16.05.2011
LamPelaudChau_thumb.jpg

Andrew Lâm chuyên về những bài tham luận và tùy bút, Angie Châu là một văn sĩ mà tác phẩm đầu tay là một tuyển tập truyện ngắn; Isabelle Thúy Pelaud, giáo sư dạy Ethnic và Vietnamese American Studies tại Đại học San Francisco State, tác phẩm đầu tay là một sách nghiên cứu…

Chuyến đi

15.04.2011

“Nhà văn tồn tại qua chữ nghĩa của họ, và không chỉ tồn tại. Họ phải tồn tại như một con người. Cho nên nhà văn phải xứng đáng với chữ nghĩa của mình, và không chỉ cho và vì chính mình. Cho sự tồn tại của Con Người, viết hoa.” (Dương Nghiễm Mậu)

tác phẩm làm khổ tác giả

23.02.2011
ldv_photo_thumb.jpg

Không chừng trong gia phả, bên dưới tên tôi đã có thêm câu “người đem nhục nhã đến cho dòng họ bằng… thơ.” Tôi tự an ủi rằng bác cố tôi – tác giả Thụy An của phong trào Nhân Văn Giai Phẩm – lúc ấy cũng không được lòng gia đình…

Huy

25.11.2010
truongvu_thumb.jpg

Tôi gặp Cao Xuân Huy lần đầu tiên cách đây khoảng 40 năm khi Huy phục vụ tại một căn cứ huấn luyện quân nhân gốc Thượng ở Pleiku. Tôi còn nhớ vóc dáng và nét mặt Huy lúc đó. Cao, gầy, phảng phất chút thư sinh, chút buồn, và ít nói.
Hơn 15 năm sau, gặp lại ở hải ngoại, Huy vẫn ít nói nhưng bề ngoài thay đổi nhiều.

Những Giấc Mơ Trộn Lẫn…

24.11.2010
bvpdream_thumb.jpg

Những giấc mơ như rơi ra từ một trang sách cũ. Bất chợt, bắt tìm lại được.
Ta là một chú bé bắt được một giấc mơ đang bay chấp chới như một cánh diều, hay như một vì sao lẩn khuất trong đêm.

Tạp bút của tro tàn

22.11.2010
banmai1_thumb.jpg

Thành phố nằm bên một rẻo biển miền Trung yên bình và tĩnh lặng. Những ngày gần đây bỗng nhiên được khuấy động bởi mấy chú cá mập, không hiểu vì sao lại lang thang vào bờ, chúng lượn lờ nơi bãi tắm trước khuôn viên trường, là bãi du lịch của thành phố. Thỉnh thoảng chúng lại ruổi theo sóng nước cợt nhả với con người.

Cao Xuân Huy – Người ở lại Thuận An

20.11.2010

 
Cao xuân Huy đã trở về cát bụi. Thân xác ông đã được hỏa thiêu sau một tang lễ vừa trang nghiêm theo nghi lễ quân cách vừa thân mật đơn giản như một cuộc …

Một Cao Xuân Huy Khác

18.11.2010

[Ung thư] melanoma-mắt với di căn gan thuộc loại rất “ác tính” vẫn còn là một thách đố với tiến bộ của y khoa trong thế kỷ 21. [Nhưng] trong cuộc chiến không cân sức ấy, Cao Xuân Huy như một người bệnh mẫu mực, đã can trường hoàn tất cuộc chiến đấu cuối cùng của đời mình, với tất cả sức mạnh tinh thần và đã ra đi với nguyên vẹn phẩm giá.

NGƯỜI VỪA NẰM XUỐNG

17.11.2010
cxhpencil_thumb.jpg

Tôi mong muốn giới thiệu một cách trân trọng về tác giả và tác phẩm này cho bạn đọc trong nước biết.
Thế nhưng, dự định của tôi không thành khi BBT đọc xong hồi ký tôi gửi, cho biết ở trong nước đang có đợt truy quét mà hồi ký “Tháng ba gãy súng” quá nặng đô e trở ngại.

Nợ

17.11.2010

Tôi nghĩ không ra anh bịnh. Càng không thể nghĩ anh bịnh nặng đến vậy. Tháng chín năm ngoái, anh réo tôi khi anh xuống miền nam bán cầu, “em đang ở đâu trên cái đất Sydney này vậy, ra mà dẫn anh đi ăn phở đi chứ”. Thật là trớ trêu. Tôi gào lên với anh, “em đang ở Mỹ”.

Hồn hoa dại

4.11.2010

Nhưng những ai đã từng sống ở vùng quê Quảng Nam, mỗi khi đi trên con đường làng nhiều bụi rậm hay đi dọc theo những con đường đất ven đồi vào lúc hoàng hôn đều không thể nào quên được mùi hương thơm ngát đến lạ lùng của một loại hoa dại xen lẫn vào hương quê : hương dủ dẻ.

Từ tấm hình một đứa bé nghèo đói và lạnh…

7.10.2010

Lúc tôi đi ngang cầu Nhật Lệ thì nước đã dâng cao lên báo động III, cả một con đường dài nhìn hai bên nước và nước. Những tàu lớn neo giữa dòng nước cuồn cuộn để vớt gỗ, củi rừng… Dường như mặc con người đang lo lắng trước thiên tai, cờ đỏ sao vàng, biểu ngữ, băng rôn treo khắp nơi vẫn cứ đong đưa cợt nhả. Cái đại lễ rầm rộ cách đó không xa chẳng ăn nhập vào đâu với cảnh này.

Nhớ Hoàng hoa tửu

23.09.2010

Ở thành phố lớn, nơi mà ngay cả vầng trăng cùng trên cao cũng trở nên lạc lõng giữa những tòa nhà cao tầng, con người gần như bị cắt đứt hẳn với thiên nhiên, nên người ta phải bày ra non bộ để làm thành sơn thủy, treo tranh tứ bình để tìm lại bốn mùa. Đó có lẽ cũng là cách di dưỡng tính thần để tâm hồn bớt đi sự chai sạn…

Tôi đội lên đầu (1), Tonton René

22.09.2010

Không có thanh niên nào uể oải từ một tiệm nhảy mới ra và ngáp ngắn dài, không có thiếu nữ mắt quầng ngồi chăm chú đọc Barthes, Bourdieu hay là Baudrillard (câu gợi chuyện làm quen trong trường hợp này là “Cô đọc hết trí thức Pháp tên bắt đầu bằng vần A rồi hả?”)

Từ bục giảng Đại học Duy Tân, Đà Nẵng

31.08.2010
LophocMBA.jpg

Cả ngàn chiếc xe máy rầm rộ tiến vào sân. Khoảng 20 phút sau, cả hành lang trường chỉ còn vang vang vọng tiếng giảng bài của các thầy cô. Một khung trời đại học đầy năng lực học hỏi, trao đổi. Sức sống của thế hệ mới tràn lên. Trong khung lệ của những quy chế cũ xưa, một giòng tinh hoa từ nội dung tri thức thời đại đang chuyển mình.

Đường sang xứ Tiệp quanh quanh

25.08.2010

Vượt sang đất Tiệp thì khác hẳn. Núi ấy rừng ấy, lá ấy gió ấy thôi. Nhưng đường rừng phủ đầy lá chết từ thủa nào đã cũ. Và những góc phố, những mái nhà, những bờ tường, những gác chuông phả ánh tàn tạ vào nắng vãn. Xe chạy trên con đường chỉ có hai làn xuôi ngược, đằng sau là hoàng hôn đuổi, mặt trời to và ngon…

Chữ nặng

23.07.2010

Bùi Ngọc Tấn không hì hục với kĩ thuật, vật vã với trào lưu. Với một số tác giả, việc đặt được thêm một bước trên tiến trình hiện đại hóa văn chương là toàn bộ ý nghĩa của sáng tác khiến bạn đọc vui mừng. Với Bùi Ngọc Tấn, ý nghĩa của sự trở lại với chữ là nghĩa đời.
Nặng lắm. Bởi vì ông là nghệ sĩ, là người chịu cái kiếp phải bấm chân xuống đáy đời này mà bước.

Tui Coi Đá Banh

9.07.2010

Mà tại sao cái môn đá banh hấp dẫn nhiều người như vậy? Người ta dùng vô số mỹ từ nào là vũ điệu trên sân cỏ, môn thể thao vua… để chỉ việc đá banh, rồi ác liệt hơn là gán cho nó thành… tôn giáo luôn! Thôi thì ngoa ngôn đại ngữ cho cái môn đầy hỉ nộ ái ố đó cũng vui vui. Tui cho rằng có nhiều nguyên nhân làm cho nó hấp dẫn.

Một nén hương cho ba

1.07.2010

Ngày ba mất, tôi nghĩ rằng không cần phải cầu cho linh hồn ba siêu thoát, dù mẹ đã làm tất cả những gì có thể. Bởi lẽ, thật đơn giản, ba đã siêu thoát ngay khi còn sống. Ba, người không vẩn đục bao giờ. Thầy Lê Thái Phong, bạn ba và thầy tôi, đã nói như vậy. Ba có thể âu lo, đau đớn, dằng xé, cay đắng, tức giận, sợ hãi nữa, nhưng không vẩn đục.

Những cánh chim di

4.12.2009

Cò, diệc, vạc, hạc có dáng dấp hao hao giống nhau với cổ cong cong và cái cẳng cao cao. Chim nhạn, đã được nhắc đến qua bài thơ của Hàn Mặc Tử, và trong bài hát Chiếc Lá Cuối Cùng của Tuấn Khanh có câu “ngóng về phương xa chờ tin nhạn” không có cổ cao chân dài như cò, nhưng cùng là loại chim thiên di hằng năm như cò và các loại chim được nhắc đến bên trên.

Hơi chữ

23.11.2009

Cũng là những con chữ đó – những ký hiệu vô tội vạ – ai cũng có thể viết, có thể sắp xuôi, sắp ngược theo ý mình (miễn làm sao cho chúng có nghĩa), ấy thế mà, mỗi cách hành văn lại có một lối sắp xếp khác nhau, đưa đến những cấu trúc khác nhau và toát ra hơi chữ khác nhau. Nhiều cách sắp xếp mới mẻ, bất ngờ khiến cho khi đọc tưởng mình lạc vào một vùng đất nguyên sinh.

Một thoáng nhớ về Phạm Chi Lan với tạp chí “Văn Học Nghệ Thuật Liên Mạng” và nhóm “Ô Thước”

21.09.2009

Nhắc đến văn chương liên mạng, không thể không nhắc đến tạp chí “Văn Học Nghệ Thuật Liên Mạng”, là diễn đàn văn chương Viêt Nam đầu tiên khai mở một nền văn học liên mạng toàn cầu.

Chia tay mùa Hè

21.09.2009

Tuy vậy, phùng mang trợn má và kêu oàm oạp không chỉ giới hạn trong phạm vi sinh tồn. Chúng còn được dùng cho khối chuyện, đặc biệt để cho phép người ta trong chớp mắt bỗng trở nên cao lớn hơn kích thước thật sự của mình.

Căn Nhà Ở Đường Tây

7.01.2008

Tác giả Trương Đình Trác lần đầu đến với Da Màu với tùy bút Căn Nhà Ở Đường Tây – đánh dấu một khởi đầu mạnh mẽ đầy ấn tượng về một ngòi bút vi …

Nguyễn Phan Thịnh và những đôi mắt nhân chứng

31.05.2007

Bây giờ thì đôi mắt anh đã khép lại. Nhưng những điều anh đã viết xuống, trước và sau khi chiến tranh chấm dứt, dưới một hay nhiều cái tên, sẽ còn đó, lấp lánh trên cao, gởi cái nhìn phán xét xuống những thế lực của trù dập, của bất công, của trá ngụy. Nhìn xuống từng ngày, từng tháng, từng năm.

Giỗ Tết

30.12.2006

Giỗ và tết thường đi liền với nhau. Nhưng riêng chữ giỗ thôi mang bao nhiêu là hình ảnh cho ta nghĩ đến. Phong tục của cả một nước nằm trong chữ “Giỗ” này. Người Á Đông nói chung và người Việt Nam nói riêng hay sống về quá khứ, về tổ tiên, ông bà, mồ mả. Dĩ vãng lúc nào cũng ảnh hưởng sâu sa vào đời sống hiện tại.

@2006-2025 damau.org ♦ Tạp Chí Văn Chương Da Màu
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)