Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

Chúng ta ưa nói tới mùa thu

 

 

 

và vô số câu chuyện kể còn để nguyên dưới mặt trời
từ bao lâu rồi- vẫn không hề được động đến
chúng ta lại nhẫn tâm tước đi của bọn lợn sự sạch sẽ
cao thượng

rồi- cực hào phóng
trút một cách không xót
– đau
lên chúng- nào loạn luân- cơ man rác rưởi
như thể- nói thực- không hề quá đáng
(ngay giữa óc tôi luôn tiềm ẩn niềm thương cảm)

hễ vừa khi ánh sáng của đom đóm lóe lên
– ngồi chỗ tối (ám)
chúng ta bảo nhau hãy gõ đũa
chào đón sinh linh mới ra đời
lúc đó nhiều con tàu rỗng rời ga (kiểu một đi không quay về!)

chúng ta vẫn ưa thích ủy mị (nên nhớ- chưa ai thúc chúng ta viết tiểu thuyết chứa đựng lịch sử
– đốc chúng ta- hãy như chứng nhân- viết những quyển tiểu thuyết tiếp nối thành bộ ba
bộ tư)

kể
trên- xuống
thì từ tiên tổ cho chí chúng ta- tới nay
hãy còn sống i nguyên nơi thứ lịch sử bị nhào nặn
đánh tráo

mở miệng- chúng ta nói tuyền từ rời rạc
(ôm riết quá vãng như cách thế ôm cứng lấy cứu cánh vĩnh cửu)

liên tưởng thời thế / thân phận- thiếu nữ thời nay họ không ngại việc cho thuê thân thể
hôm ghé thăm thầy thanh từ thang máy chùa từ quang hỏng- phòng riêng thầy ngụ tầng thứ sáu- leo lên tới
thấy thầy đứng bỏ bộ luôn miệng “vào . . . vào . . .” tay cầm phích nước  đầu dây cắm vô ổ điện- hỏng
thầy nói- xởi lởi “chúng ta độ nước ngọt 7-up” nói là khui
tôi- thầy- chia mỗi người nửa lon

liếc chỗ đầu nằm thầy- thấy quyển “hồi kí đỗ mậu” ngay chính giữa quyển sách lèn bức ảnh thầy quảng đức ngồi kiết già- mặc lửa đốt

gió ngoài cửa sổ thổi mạnh- ba chiếc áo nâu- hai bộ đồ màu lam đánh qua lại
đung đưa
nghe phần phật

thầy đang nói- theo qui luật kẻ nào gieo gió sẽ gặt bão (tôi nghe nói con gái thành thị coi chuyện vú to / mông vun- tròn
chuyện đáng tự hào) ngồi kiết già
chắp tay- tôi thưa- bạch thầy . . . dự báo thời tiết cho hay đêm nay mưa
thầy nhớ lấy đồ- cất

tôi còn nói “con linh cảm về sự hiện diện của đức phật trong căn phòng này
thực có- 100%
bạch thầy! suy cho cùng- con
thầy
đều gặp duyên lớn

run rủi cho chúng ta sống trong cái thế giới ưu việt hơn hẳn các thế giới khác- giả như có trong vũ trụ”
ngoài ra còn sự mệt nhọc  (vật chất lẫn tinh thần ) khi hằn rõ nét trên mặt
khi ẩn tàng

mà chết- chưa chắc đã buông bỏ được . . .

 

 

 

.

bài đã đăng của Vương Ngọc Minh

Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

@2006-2025 damau.org ♦ Tạp Chí Văn Chương Da Màu
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)