Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

nghĩ về ngày lễ độc lập

 

 

 

tôi nhát đàn bà bao nhiêu
cô sát đàn ông bấy nhiêu

bạn cô đến chơi bắt tay xong
tôi lỉnh ngay
nhưng hễ bất kì thằng bạn nào
tôi đưa về chơi
thảy đều được cô cho ngủ chung

nghĩ về những người đàn bà lẫy lừng
trong lịch sử thế giới
thì cô thú “em thật có lỗi với mình.”

tôi phải thốt lên- em yêu
anh luôn tin
mình đã nghe lời em thú!

vậy rồi sau đấy hễ bất kì thằng bạn nào
tôi đưa về chơi
sau đấy (i rằng) thảy đều được cô
cho ngủ cùng

bây giờ quả thực
tôi rất ngại đưa bất kì thằng bạn nào
về chơi
về chơi dẫu chỉ một tiếng đồng hồ

cả ngày lẫn đêm
chỉ còn biết tìm chỗ
có bóng tối thì ngồi vào

chứng nói lắp phát trở nặng

đến bữa
chờ tôi gắp chừng mấy đũa
là cô hỏi “sao không thấy mình đưa bạn
về chơi?”
thường tôi không đáp cắm cúi
ăn lấy ăn để

cô lại rên lên

tôi lại tìm chỗ có bóng tối
ngồi vào
hai mắt nhắm nghiền vô can
kì lạ
khi đấy có giật điện hai mắt 
vẫn không cách nào cạy ra được

mãi
không rõ mừng hay lo
chứng nói lắp càng ngày
nặng thêm

cô đưa bạn về chơi càng ngày càng
đông gấp bội
rụt rè bắt tay hết cô bạn này đến cô bạn khác
 
. . .
tới chừng đó mới nhận
thấy
chưa bao giờ tôi bắt tay mình cả!

 

 

 

.

bài đã đăng của Vương Ngọc Minh

Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

@2006-2025 damau.org ♦ Tạp Chí Văn Chương Da Màu
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)