Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

Tôi sẽ nổ ở mọi đám cưới vào đầu tháng giêng

 

 

 

chỉ tích tắc em sẽ biết sự thật
tôi muốn em. ra quyết định
chọn lấy
chớ khước từ. đừng hỏi tại vì sao?

nàng trố mắt. hỏi “ông là ai?
trong thế giới này
chứ!”  tôi nói- xin lỗi
năm 1916 em chào đời
tôi là người pháp
người trong nhà. trong gia đình

nàng thốt. kêu lên “tuyệt diệu
và. ông đã đeo
đuổi. mẹ em!” 

tôi nói- sweetie
đôi tất tôi đang đi. bây giờ
luôn luôn rộng . . .
nàng ngắt lời “từ bao lâu? ông đã thôi
ăn ice cream?”

hơi thở phát gấp gáp. cực nặng nhọc
tôi nói- em có biết. em vừa nói gì?
sự thật. em vừa biết và
tôi muốn em ra quyết định
chọn lấy

là- em hãy quấn tóc. đứng dậy
làm người lớn
tự do. nghĩ bất kì gì em sẽ trở thành
với đúng nghĩa của nó!

nàng mới nói “quả nguy hiểm
ông à!
một khi lịch sử. mất tích.”

 

 

 

.

bài đã đăng của Vương Ngọc Minh

Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

@2006-2025 damau.org ♦ Tạp Chí Văn Chương Da Màu
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)