Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

tưởng thức

 

 

 

ngoài khung cửa, hiện nắng đã chan hòa, người đàn bà vừa thấy trong giấc ngủ lại, cứ chờn vờn, chả còn rõ ràng nữa, thị cũng bỏ đi, một làn hương tự đâu? thoảng ngang, ánh lên màu xanh, như ngọc; ngồi bật dậy, cách cái ghế đặt trước cửa sổ một mét, thấy trên ghế lờ mờ, đúng là có người đang ngồi ủ rũ (. . .) dụi mắt, nhìn cho kĩ, ô, chỉ tiếng chiếc mành cửa đập rộn ràng dưới gió! trong nỗi lay động ấy, không thể phân biệt được đâu thực tại, đâu ảo mộng; đứng hẳn lên tức thì hồn thoát ra, nổi trôi, quyện vào tiếng reo rộn ràng của chiếc mành cửa, rồi, nhòe nhoẹt nơi chân ngày (. . .) còn thân xác, thời, vẫn đứng im trên sàn, tôi buột miệng, như nói với người đàn bà, hễ nhắm mắt lại thấy, cứ ưa chờn vờn “tốt hơn đừng bao giờ trở lại . . .”

 

 

 

.

bài đã đăng của Vương Ngọc Minh

Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

@2006-2025 damau.org ♦ Tạp Chí Văn Chương Da Màu
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)