Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

Lời tình trong đêm

 

 

 

ngồi yên trong xe, ả nói tỷ như ả còn là một nụ hoa, chưa nở, tôi yêu và có muốn lấy ả? tôi trả lời lấy ả thì lấy nhưng yêu, để xét, ả cho tôi kỳ quặc đoạn xoay mặt đi(!) phía trước biển đen

đặc

dường bất động, tôi khát một ly rượu vang và hỏi ả có nên quay về phố! ả hỏi yêu còn phải xét sao lấy làm vợ? tôi trả lời chính tôi còn không hiểu! ngoài trời thực lạnh

buốt giá

. . .

lui xe ả hỏi vậy rồi đời, tình về đâu? tôi đáp ai mà biết được ngày mai! bỗng dưng thèm muốn ả, tôi hỏi về chỗ nào? và nói tiếp “. . . một ngày kia già

lão

chúng ta sẽ chẳng làm gì nữa . . .”

. . .

nằm trên giường, khúc piano concerto số 19 in f của mozart vồn vã, tôi hôn ả có phần vụng, dại, mơn trớn vú ả trong khi ả hỏi yêu phải xét, là thế nào? tôi trả lời như lúc biển dường bất động, rằng, chính tôi còn không hiểu, ả cười hồn nhiên chồm, ngồi lên người tôi, cho đời thường vừa xa lạ vừa gần gũi, thực kỳ cục! tôi thấy ả đẹp

rạng rỡ

hơn bao giờ hết, chúng tôi đụ, cơ man nước, tới gần sáng đụ lần hai tôi còn nói bất cứ lúc nào, bất cứ đâu(!) ả muốn lấy nhau tôi thảy đều đồng ý.

 

 

 

.

bài đã đăng của Vương Ngọc Minh

Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

@2006-2025 damau.org ♦ Tạp Chí Văn Chương Da Màu
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)