Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

Chuyện hậu tân thời

 

 

 

Và như vậy
tảng sáng gặp ai cũng “say- hi!”
– bất luận
già
trẻ
lớn

hễ nhìn là “say- hi!”
… gẫm thiệt- chả có ai bảo: “điên hả?” để được dịp ậm ừ.

Chiều đi café
“say- hi!” với hết thảy cô
cậu (trắng/ đen)
… bất luận ai nhìn
nhìn
đều bị cà khịa về
– việc làm trong ngày
đi
đứng trong ngày
suy nghĩ
ăn uống trong ngày (địt/ bợp)
cũng chả có ai bảo “điên chăng?” để thiệt buồn.

Khuya
thực sự chẳng còn ai để “say- hi!”
ngồi lom lom trước đèn
– giá có người bây giờ
thấy chiếc bóng in trên tường

… tôi đoan chắc ai cũng sẽ bảo: “nom uy nghi hết biết.”

 

 

 

.

bài đã đăng của Vương Ngọc Minh

Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

@2006-2025 damau.org ♦ Tạp Chí Văn Chương Da Màu
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)