Khai trương vào tháng 6 năm 2019, The Plinth là không gian nghệ thuật đầu tiên trong khu vực đường cao tuyến High Line, giao giữa Đường 30 và Đại lộ 10, với tầm …
Tôi bắt mạch, giữ tay ông trong tay mình một lúc rồi đứng lên. Khi tôi bước đi, có tiếng gọi khẽ, tôi quay lại, thấy ông mở mắt, bắt gặp tia nhìn sáng lên, tinh anh khác thường. Mấp máy môi. Tôi tiến lại gần, cúi xuống. Bỗng nghe ông nói tiếng nhỏ nhưng rõ ràng: con trai của ba?
cơn đau lại về gõ cửa
đêm tôi đâu đã khép
mùa xưa đứng đó trong mưa
trên tay ảo hình lửa gió
Ngày tàn nhanh bóng soi lạ nhảy cao mái nhà
ai cô quạnh nhìn ra phía trước
đôi mèo đen vẫy đuôi gào khóc hòa giọt mưa đêm
Nhà thơ Nguyễn Xuân Thiệp còn có bút hiệu Châu Liêm, người đọc luôn nhớ đến ông kèm theo thi phẩm “Tôi Cùng Gió Mùa” (1) như một tác phẩm gắn liền với sự nghiệp văn chương của tác giả không thể tách rời đi được. Một trong những lý do ấy là vì cái tài thơ…
Tuần đầu tiên: tôi là cô bé ngoan ngoãn đọc sách trong phòng. Tuần thứ hai: cô bé bớt ngoan, đọc được vài trang rồi gấp sách, nhìn trần nhà, lấy điện thoại gọi mọi số trong danh bạ nhưng đa số là tiếng bíp bíp báo máy bận. Tuần thứ ba: cô bé ngoan thành con nhóc ngỗ nghịch…
(tặng Cù Huy Hà Vũ)
Tim anh đập chậm lại
Máu anh chảy chậm
Thời gian trôi chậm hơn khi có người nghĩ về đất nước
Tôi
Hứa (một mình)
Dù cứng xanh hay ngún đỏ,
Đêm vẫn trỗi mầm tình, chờ riêng em, ở đó,
Cái chết ngầm neo vực
Khu vườn thanh xuân hay pháp trường?
Treo đầy những đầu lâu tuổi teen rỏ máu
Chẳng có lấy chút ảo vọng nào
đêm xuống trần truồng
bên ngoài hai vai
em cứ đứng. hiên xưa thuý
đã đi đành lòng đã đi
Và em chết
Trong tiếng dương cầm trùng khơi
Khi ấy
Vô biên ở một bên
Sau khi bạn mất rồi
Chúng tôi ngồi bên nhau nhớ lại
Lời nói đẹp anh dành cho vài người
Trong tiếng hót phơi nhiễm ánh sáng
con chim khóc về một hội chứng mất ngủ kinh niên
người ta đã bí mật cấy vào gốc cổ thụ những phức cảm của thời tiết
sợi chỉ nứt ra… tẽ hai hàng mỏng thật mong manh
bàn chân trắng mượt… nuột nà đến xanh xao
bàn tay xoa xoa lên chỗ có vết chấm thật nhỏ… đo đỏ
Dẫu không muốn nói cuối cùng
Cơn huyễn mộng thêu dệt
ở ngay trước cửa lỗ tò vò
Con trăng tròn kia đang cách tôi
vòm cây lá ướt
Và cách anh nửa vòng trái đất
tôi lẩn trốn nơi đây [nơi nào?] có dễ hơn 30 năm
sống với hình hài một sợi dây leo
nhiều chân
bám vào mọi hy vọng
nhọc mệt tìm hoài một chiếc xe ôm
họ thường đậu xe đâu đó ở những ngả tư
họ thường là những cứu tinh của tôi trong đêm tối
Lùm cây nhỏ, nơi cất giấu những đám mây của tôi
đã đổ xuống gác mái từng lát cắt của mưa
im lặng và hào phóng
Răng nam gặp răng nữ
hồn tình xưa cút bắt hiện ra.
Răng nữ duyên dáng với môi khô
Răng nam lãng mạn với râu điêu luyện
[ khẩu thần công gục xuống
lũ bắn sẻ châu đầu khóc như ri ]
thở. và than
ở đâu có kẻ rồi nghề
mưa tự tử trên mặt đường
chuyến xe muộn trườn qua phố
em thu mình như giọt rượu cuối cùng nơi đáy ly
hắn chỉ trỏ nạt nộ bông lúa
chết mẹt đòng đòng đầu thai kiếp khác
bần cố nông ai tha mày về làm tổ
Tôi biết mình chỉ cần một cái đầu
Chỉ một cái đầu trống rỗng
Để viết lại em từ đầu
Như một pho tượng chỉ mới vừa nặn
Bình Luận mới