[ khẩu thần công gục xuống
lũ bắn sẻ châu đầu khóc như ri ]
thở. và than
ở đâu có kẻ rồi nghề
nhặt nhạnh từng vụn nước mắt
tưởng mộ anh
tưởng mộ [ tôi ]
lăn lóc tuồng gió bụi (*)
tưởng tượng hồng thủy tràn đìa
trôi đi những chiếc thúng
mòng mòng quay
mòngmòng
biển chóng mặt
ngọn hải đăng
bưng miệng cười
một khẩu cà nông tàn đời
súng ống nhớn bé rậm lời
than. và thở
khói nhang rù rì
cay xé mắt kẻ vịt vờ. chết
là hết
hơi đâu thổi lửa phừng phừng
bề gì vẫn nguyên trạng
cái chết của một người dưng
tưởng mộ tôi tưởng mộ người
sông réo tên
mờ người kỷ niệm
những cái bóng xanh xao lướt thướt
bên trong địa cầu
22/3/13
(*) Dọc Đường Gió Bụi – Khái Hưng
phồn dương tự leo buồm dựng cột
bên hông biểu đồ
một con thuyền say sóng
đường phóng trục của bầy chim âu
cá lừ đừ thở
lũ phiêu nước vụng về sinh ca
có những bến bờ dang xa họa hình
nét vẽ tếu táo mặt trời số không
trên đỉnh núi dương sừng một
đá.
hay cát vàng nơi đâu huyết lệ
chiếc vỏ ốc xám mài nhẵn trân châu
khóc hết mắt ngày vu mỵ
nỗi oan của kẻ dò thám
chính là tình yêu kết tụ phiên đàng
nâng lên chưa hết vòng ốc quỵ luỵ
mệnh nước nặng
bàn cân thủng đáy
may mà còn những đám lông trời
dính
trên tóc
có những kẻ tự giam mình vào trại giam của khoảng cách
không tháng ngày
[một năm nào không nhớ]