Trang chính » Bài lưu trữ theo thể loại

Bài thuộc thể loại: Da Màu số 17

Những Mẩu Truyện Tiếu Lâm Mẹ Quên Kể Cho Tôi

16.12.2006

The following joke was told to me by Vietnamese about Americans:

On a flight from Saigon to Los Angeles, an American sat beside a Vietnamese. American asked Vietnamese, “What kind of “ese” are you?

“Excuse me?”

“What kind of “ese” are you?”

mùa ăn ong / xương & màu lá / ngọc tháng tám

16.12.2006

mùa ong lỡ người về theo con nắng
treo cành mơ ong nhớ điệu chào xưa
qua sông ướt trái chìm bờ mắt mỏi
cuối mùa reo tay với lá lưa thưa

2 Cô Gái Làm Thơ

16.12.2006

Thầy tỳ-kheo thả hàng nước mắt
Một nửa trôi vào mùa thu
Một nửa trôi vào mùa hạ
Mùa xuân đang chơi trò cút bắt.
Hai cô gái làm thơ bên ly chè 4 màu
Màu son tím ngắt
Melbourne nắng chói chang
Gã làm thơ trên mái tóc
Sáu mươi.

Giới Thiệu Truyện Thình Lình (Sudden Fiction)

16.12.2006

Sudden fiction hay “truyện thình lình” là danh từ đặt ra đầu tiên bởi nhà thơ Hoa Kỳ Robert Kelly của nhóm thâm hình tượng (deep image) trong một lá thơ gửi Robert Shapard và James Thomas.

Phỏng vấn chớp 4 – Năm Phút Với Tác Giả

16.12.2006

Sau 190 câu hỏi [một số chưa phổ biến], 21 tác giả, và vô số những lần kinh ngạc và kính phục, ldv chỉ nghiệm ra được 1 điều xưa hơn trái đất: không có một tác giả nào giống tác giả nào. Sao lại như thế? Rõ ràng họ cùng một loại giống như nhau: loài người. Họ cùng có một tên gọi giống nhau: tác giả. Họ thích làm những điều y hệt nhau: ăn, ngủ, viết và làm tình. Họ nghiện cùng một thú đau thương: chữ nghĩa. Họ say mê cùng một đặc tính: sự sáng tạo. Họ dị ứng chung một giác quan: cảm xúc giả trá. Họ cùng mang một căn bệnh tương tự: chứng hoảng sợ sự cô đơn. Họ đang cùng tìm kiếm một lối trị liệu: phương pháp lấp đầy khoảng trống.

Chả Cá Địa Trung Hải

16.12.2006

Như mọi lần trước, đêm hôm đó nàng mang đến cho tôi món chả cá Hà Nội trong bộ cà-mèn nhôm có quai tráng sứ. Từ ngày nàng mang tôi đến ở trốn trong căn nhà này, đến đêm hôm đó là hơn ba tuần lễ, ngày nào tôi cũng được thưởng thức món chả cá do chính tay nàng sửa soạn, nhưng không hôm nào giống hôm nào, cho nên tôi thấy đêm nào cũng như được nếm món chả cá lần đầu tiên trong đời.

Đi Tới Cuối Đường, Rồi … (Kỳ 1)

16.12.2006

Tất cả những điều tôi đã biết về Tiểu Phụng chỉ là một lý lịch mơ hồ. Mười bảy tuổi, mồ côi cha mẹ, sống với một người nhận là dì, nhưng thật ra chỉ là một bà chủ keo kiệt mà ra vẻ nhân đức. Đây là một trong những lý do tôi đã muốn mang cô ấy đi. Bởi vì tôi tin rằng tôi là một người nhân đức thật sự mà không cần phải chứng minh bất cứ điều gì. Ngay khi nhìn thấy Tiểu Phụng lần đầu và nghe cô ấy nói “Mời ông uống nước cho mát. Ông không cần phải mua thuốc đâu”, tôi đã cảm thấy nỗi gay cấn mông muội của lòng tử tế.

Quên

16.12.2006

Khi em ra đi …
Em để lại thỏi son hồng nhạt trên bàn trang điểm,
chắc em đã ghét màu phai tàn tựa cuộc tình đôi ta.
Em quên mang theo chiếc áo choàng anh mua tặng năm ngoái
mỏng quá! Không đủ che đời em, phải thế không?

thời gian nhiễu loạn

16.12.2006

wo o’clock
in the afternoon
the email alert, sounding in mock
for today only
time is on sale
the day is only half finished,
just a half filled tale

@2006-2025 damau.org ♦ Tạp Chí Văn Chương Da Màu
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)