Bài đã đăng của Trần Mộng Tú
Sang Mỹ tháng Tư năm 1975 (Thư Ký cho Hãng Thông Tấn The Associated Press ở Sàigon 1968-1975).
Hiện sống ở Seattle, Washington với gia đình.
Thường xuyên cộng tác với các tạp chí văn học ở Mỹ và các nước khác.
Viết truyện nhi đồng cho báo Los Angeles Times từ năm 2000, có thơ Anh Ngữ trong sách giáo khoa Mỹ cho chương trình trung học (American Literature- Glencoe-1999) Đoạt giải về bình luận (Commentary) của The New California Media (NCM) “Ethnic Pulitzers” năm 2003.
Chủ Bút cho Nguyệt San Phụ Nữ Gia Đình Người Việt ở California (Oct.2002 -Oct.2005)
Đã xuất bản:
Thơ Trần Mộng Tú (Tập Thơ-1990) NXB-Người-Việt.
Câu Chuyện Của Lá Phong( Tập Truyện Ngắn-1994) NXB-Người-Việt
Để Em Làm Gió (Tập Thơ-1996) NXB-Thế-Kỷ
Cô Rơm và Những Truyện Ngắn Khác (Tập Truyện Ngắn-1999) NXB-Văn Nghệ
Ngọn Nến Muộn Màng ( Tập Thơ-2005)NXB-Thư-Hương
Mưa Sài Gòn Mưa Seattle (Tạp Văn-2006) NXB-Văn Mới
Sẽ Xuất Bản:
Thơ Tuyển Trần Mộng Tú
TỊ NẠN TRẦN GIAN
Sinh ra ở trần gian là bắt đầu đời tị nạn, tị nạn mỗi ngày suốt một đời người. Nếu hiểu rõ mình là kẻ tị nạn trong chốn trần gian này, sẽ mở lòng bao dung đón người khác vào ở chung với mình được. Thánh Giuse đã gõ từng cánh cửa, cửa mở ra rồi lại đóng vào.
Ngã Rẽ
Dưới ánh nến, chưa bao giờ chúng tôi uống nhiều và nói nhiều như thế. Từ bao lơn, tiếng cười của chúng tôi làm rung cả mặt sóng hồ bên dưới.
Bên Nội
Cứ thế xe đi trong núi, núi trong cây và cây trong mùa thu, chúng tôi đi về phía Yellowstone. Từ thành phố Helena, qua Norris, chúng tôi dừng lại ở suối nước nóng lộ thiên đặt giữa một khu đất không lớn lắm nhưng sát bìa rừng
Gửi cho ai đó trong hành tinh mới
Em mang trái tim cũ của mình
chờ dọn vào hành tinh mới
không ai biết nơi này có bao lâu
nhưng loài người ngỡ là mình sẽ tới
Bánh Xèo và Nai
Khi tôi tới, đã có ba, bốn phụ nữ trẻ trong bếp. Mỗi người một việc, kẻ bóc tôm thái thịt, người nhặt rau, pha nước mắm. Tiếng nồi chảo va vào nhau trong góc bếp, tiếng nước chẩy từ bồn rửa rau, tiếng bát đĩa lạch cạch, tiếng cười giòn giã, tiếng nói tranh nhau, tất cả tạo nên một không khí của một mùa hè hạnh phúc.
trống
Người đàn bà theo con chuột đi từng bước ngập ngừng vào căn chung cư bỏ trống. Bà chẳng còn tìm được chút hơi hướng nào của người ở trước để lại.
Cái buồng đó bây giờ mênh mông trắng xóa, anh đã dọn đi thật xa, không để lại địa chỉ mới
Mùa Phấn Hoa Anh Túc
Hai người ngồi đối diện nhau. Chàng mặc một chiếc áo mầu xanh hồ thủy đậm, chiếc áo rộng hơn thân thể chàng, thỉnh thoảng lại phất phơ khi chàng chuyển mình. Nàng đăm đăm …
Những con chim cánh đen đã trở lại
Những con chim cánh đen đậu trên nóc nhà đập đập đôi cánh / tiếng đập khô / anh nằm nghe như trong một giấc mơ / nó bay đi chưa em nhỉ.
Anh nghiêng đầu nhìn vào khoảng trống lặng im
Cánh đồng hoa hướng dương ở làng Rozsypne
tôi sẽ ráp thân thể kia vào chiếc đầu này
tôi sẽ ráp bàn tay này vào cánh tay kia
rồi tôi đắp những cánh hướng dương vàng trên vết cắt thịt da
Chiếc Cầu Thang
Cô vào cầu thang để lên lầu hai tìm phòng biên tập. Cái cầu thang bằng gạch, xây rất chắc chắn. Khi cô vừa đặt bàn chân lên bậc thứ nhất, cái cầu thang …
Cell-Phone
Những đôi giầy đã mang anh vào đám tiệc, đi gặp gỡ bạn bè, lang thang trên những con đường, loanh quanh ở công viên, lên thuyền, xuống bến, đi qua những thành phố rất lạ, những quốc gia rất xa. Nhưng bây giờ anh đi về một nơi lạ nhất, xa nhất, anh lại không cần đến bất cứ đôi giầy nào.
Bàn Tròn- Trần Mộng Tú
Truyện Ngắn của Alice Munro theo riêng tôi là những pho tiểu thuyết rút ngắn lại. Bà đưa độc giả vào truyện, rồi độc giả cứ lang thang trong truyện của bà và tự tìm chỗ nghỉ chân, tự tìm lấy đường ra.
Căn Nhà Đầu Tiên của tôi.
Tôi dọn vào ngôi nhà có một phòng ngủ, hình như không phải vậy. Tôi cần nói cho rõ hơn một chút: đó là căn hộ một phòng, những người trẻ sau này họ gọi là Studio hay một cái Suite. Nghĩa là chỉ có một gian phòng nhỏ duy nhất cho tất cả sinh hoạt của một người trú ngụ. Từ ăn, ngủ, giải trí, vệ sinh, linh tinh. Tất cả chỉ có một phòng cho tôi xoay sở.
Khúc xuân hoài
Sáng mùa xuân em ra trước hiên nhà đứng dõi mắt nhìn thật xa về quê cũ, trước cửa nhà em có một ngã ba con nước, em hay bối rối không biết về quê thì phải rẽ hướng nào, chiếc hồ trông như một giải lụa ai giăng ở trong sương làm cho em như đứng giữa chiêm bao.
Những ngôi nhà của một đời người
Tôi ngồi lơ mơ nhớ lại, đếm trong đầu: từ lúc tôi ở trong ngôi nhà đầu tiên là bụng mẹ, cho đến lúc di cư vào Nam 1954, chưa được 9 tuổi, tôi đã ở qua chín ngôi nhà.
Năm 1954 tôi đã khá lớn, có thể tự nhớ những căn nhà mình đã dọn vào, dọn ra…
Sông vẫn nồng nàn
Nếu gửi em về thời trẻ dại
em sẽ yêu như em đang yêu
em giấu tình trong viên sỏi nhỏ
ném vào mặt nước bật tiếng kêu
Bóng Chiều ♦ Thư Gửi Bạn ♦ Hãy Thong Thả Sống
Ôi cuộc đời bão nổi
ta đi bao dặm dài
văn chương như cái mốc
đặt ở cuối chân trời
tình yêu trong tiểu thuyết Tự Lực Văn Đoàn
Những tác giả của nhóm TLVĐ theo Tây học. Họ muốn xây dựng một thế hệ phụ nữ Việt cấp tiến hơn, biết yêu chính bản thân mình mà không qua một gò bó, ép buộc nào. TLVĐ muốn vẽ một bức tranh xã hội Việt Nam không phải chỉ bằng mực Tầu, một thứ bồ hóng pha nước…
Lời Cám Ơn Nhạc sĩ Phạm Duy
Anh nhắc nhở công ơn tổ tiên, anh hùng dân tộc mỗi ngày trên môi người Việt.
Anh khóc cười bằng nốt nhạc lời ca cho tình yêu, con người, quê hương, dân tộc.
Anh băng bó vết thương trong chiến tranh, anh đốt lửa tìm kiếm hòa bình.
Những Thiên Thần của tháng Mười hai
Cha mẹ buổi sáng đưa con đến trường, hôn con lên hai bên má, dặn con học ngoan, vâng lời cô giáo. Làm sao biết được đó là những nụ hôn cuối cùng cho con mình. Đất nước đang thanh bình mà, trẻ thơ làm sao lại chết tập thể bằng súng đạn được!
Như Tiếng Sách Rơi
Tiếng sách rơi khô trong hạ
thả vào võng gió chênh vênh
một chút âm dư vương lại
cũng tan theo nắng, nhẹ tênh
Cookies
Lòng đỏ của quả trứng như những khuôn mặt của trẻ sơ sinh mới vào đời, khi đánh ra trộn lẫn vào đường với sữa nó nhanh chóng tan đi, như con người tan chẩy vào dòng đời, rồi biến mất. Đôi khi tôi tự hỏi: “Ai sẽ làm cookies cho đám tang của mình?”
Lăn theo trái cam
Năm mười tám tuổi
em đứng trên một ngọn đồi
ngước nhìn trời mơ mộng
khi mặt trời rụng
như một trái cam
Đời như giấy mỏng
cũng có thể cái chết là một bài thơ
thi sĩ phải viết trước khi ra khỏi cuộc đời
để hoàn tất nghiệp thi ca
giấc mơ trong mùa đông
Nàng lách mình đi qua chiếc cổng gỗ để lại sau lưng nàng những tiếng động của cả một khu trang trại nuôi gia cầm. Nàng bước vào khu vườn nhỏ; trời đang xuân, cỏ xanh biếc như ngọc dưới chân nàng, nàng đi chân không, hai bàn chân nàng hồng lên như hai chiếc lá bàng chớm thu…
Nàng tên là Đàn Bà
Nàng thật sự có “Nữ quyền” hay không? Những quyền hành do học vấn, trí tuệ, tạo nên có mạnh hơn quyền hành của thể xác được Thượng Đế ban phát cho trên từng mảnh hình hài của nàng?
Nàng có suối tóc như những sợi tơ trời…


Bình Luận mới