Bài đã đăng của Trần Mộng Tú
Sang Mỹ tháng Tư năm 1975 (Thư Ký cho Hãng Thông Tấn The Associated Press ở Sàigon 1968-1975).
Hiện sống ở Seattle, Washington với gia đình.
Thường xuyên cộng tác với các tạp chí văn học ở Mỹ và các nước khác.
Viết truyện nhi đồng cho báo Los Angeles Times từ năm 2000, có thơ Anh Ngữ trong sách giáo khoa Mỹ cho chương trình trung học (American Literature- Glencoe-1999) Đoạt giải về bình luận (Commentary) của The New California Media (NCM) “Ethnic Pulitzers” năm 2003.
Chủ Bút cho Nguyệt San Phụ Nữ Gia Đình Người Việt ở California (Oct.2002 -Oct.2005)
Đã xuất bản:
Thơ Trần Mộng Tú (Tập Thơ-1990) NXB-Người-Việt.
Câu Chuyện Của Lá Phong( Tập Truyện Ngắn-1994) NXB-Người-Việt
Để Em Làm Gió (Tập Thơ-1996) NXB-Thế-Kỷ
Cô Rơm và Những Truyện Ngắn Khác (Tập Truyện Ngắn-1999) NXB-Văn Nghệ
Ngọn Nến Muộn Màng ( Tập Thơ-2005)NXB-Thư-Hương
Mưa Sài Gòn Mưa Seattle (Tạp Văn-2006) NXB-Văn Mới
Sẽ Xuất Bản:
Thơ Tuyển Trần Mộng Tú
Letter after Thanksgiving
This morning when I was standing at the front door, I let my eyes follow you pulling your suitcase, and watched you disappear behind the car. I felt mixed between happiness and sadness.
I know that this young lady is my daughter who just gave me a good bye warm hug. But also she is a someone, someone who has grown up and stepped out of her family door into her own life.
Flash stories by Tran Mong Tu
My teddy bear is very old, I do not remember how long I have had him. As a habit, I’d been going to bed with him nightly. I hugged him in my arms when I laid on my side. I tucked him under one of my thigh when I laid on my back. He’s just a little bear but he provides such stability. Maybe this is only a habit of trust, but without him I would feel like I was on the moving boat, and it would be hard to sleep. I hugged him as I hugged my sleep, my dreams or my poems. Both of us are pretty old!
Con gấu
Con gấu của tôi cũ lắm rồi, tôi không nhớ mình có nó từ năm nào? Tôi đi ngủ với nó hàng đêm như một thói quen. Tôi ôm nó vào lòng khi nằm nghiêng, lót nó xuống một bên đùi khi nằm thẳng. Nó nhỏ thôi, nhưng sao vững chãi thế. Chắc chỉ là một thói quen tin cẩn, không có nó thì chông chênh như nằm trên thuyền, khó ngủ lắm. Ôm nó như ôm giấc ngủ, như ôm cơn mơ, như ôm bài thơ của mình. Cả tôi và nó cùng cũ kỹ lắm rồi.
MÙA ĐÔNG và CHÚA
Ngày hôm qua cây liễu trong vườn
thả những chiếc lá mềm như lụa
tôi rung những cành đã hết mầu xanh
cây trút xuống trận mưa vàng úa
Rượu
Tôi cộng tác cho một tờ báo trên mạng. Nhóm chủ trương khuyến khích cộng tác viên đóng góp bài hay bằng phần thưởng. Bài nào được nhiều phiếu bầu hay nhất trong tháng sẽ được phát một con tem vẽ hình mèo đen. Cứ có năm con mèo đổi được một chai rượu.
MÙA THU PARIS
Hãy đi với em chiều nay
hãy quàng Paris vào cổ gió
em giắt anh ra bờ sông Seine
nhặt những chiếc lá rụng trên lưng chàng homeless
Mùa thu vào thành phố
hàng cây mặc áo vàng
chân đi đôi hài đỏ
cổ cây quàng khăn sương
những bàn tay cây lạnh
cây đi tìm vai gió
những ngón tay cây gầy
CA TỤNG TÌNH YÊU BÍ MẬT
Em biết không người ta đoán được
tình yêu bí mật của hai ta
chỉ nhìn anh chỉ nhìn em
và dù chẳng cần nói gì
Ngôi Sao và Hạt Bụi
Trần Mộng Tú
Anh mở bàn tay ra
như vì sao năm cánh
em như hạt bụi nhỏ
nằm giữa lòng tay anh
Chuyện Trò Với Đá Biển
Bầu trời bỗng tối xầm, hai ông Thần Núi quần thảo nhau tiếng rền vang vọng, cả hai làm thành những cơn sấm , và những viên đá có hình quả trứng văng ra từ cả hai trái núi. Người ta đặt tên cho những viên đá trứng đó là Trứng Sấm bị lấy đi từ những con Chim Sấm…
Ngày Hạ Chí
Ngày hạ chí như có ngàn nến thắp
soi buổi chiều trong suốt hồn em
anh đứng đó như mặt trời không tắt
tự nhóm than nung đỏ đời mình
Chiến Tranh và Uyển Ngữ
Tôi đứng trong bếp
nhìn ra khu vườn yên ả bên ngoài
bóng tán lá magnolia che khung cửa sổ
làm râm một góc sân hè
SƯỚNG VÀ KHỔ
Sướng chỉ là mặt nạ của nỗi khổ rơi xuống Giống hệt như khi tiếng cười anh cất lên thường đầy nước mắt Rồi thế nào nữa? Nỗi sầu khổ càng khắc sâu trong anh bao nhiêu
Tôi là ai
Có phải nếu mình ở một nơi nào trên dưới ba mươi năm thì mình là người thuộc địa phương đó, đúng không? Đã biết bao nhiêu lần tôi đặt ra câu hỏi đó sau một ngày nhìn vào lịch thấy con số ghi năm đã bước vào năm thứ ba mươi của một người tị nạn…
Trong suốt
Tôi bắt đầu tháo bỏ chàng
như tháo đôi hoa ra khỏi tai
tháo từng chiếc
từng chiếc một
hai tai đã khỏa thân


Bình Luận mới