Bài đã đăng của Chu Thụy Nguyên
Thằng người nộm chết thiêu
đôi mắt
(chẳng nhớ mình thuộc căn phần đồng nát)
quen nhìn trừng trừng vào lỗ đen
tọc mạch
soi mói đít chim
bất chợt tôi. cánh tường vy không màu
cửa tiệm cà phê 6 giờ sáng
khói bốc mùi hương cũ thơm lừng
vẫn chẳng ấm nổi ký ức trên đường chạy loạn
tiếng nước sôi hối hả reo
thơ. sẽ làm chuyện ấy
thơ chưa bao giờ khởi sự
để tự mãn viết riêng cho sự chết
người ta vốn tình cờ
phá vỡ trong những hạt mầm kỳ ngộ
ra đi. từ giấc mơ ẩn mình
sóng khắc khoải lắm
ai dạy nhúm hạt mùa hát reo trên đồng mới?
pho tượng vụt đứng lên
quá thẫn thờ
Dưới bầu trời nham hiểm
người đàn ông có khi sẽ bất lực khi không vượt qua chỉ một khúc rẽ trong đời mình. và chịu đứng yên đó nhìn người đàn bà của mình làm một cái U Turn đẹp mắt. mẹ kiếp đời chả thiếu thằng cha tự bắn vào đầu mình khi đến đúng khúc rẽ.
đừng quên trạm dừng số 7
nếu giấc mơ không bỏ đi. cầu tàu số 48. chuyện ở lại với thư. nửa đoạn đường gác chim mồi. biết có còn tiếng cúc cu gù gù quyến dụ. chênh vênh núi tay gầy.
Cuộc tình cuối cùng
ở đây người ta không thể viết được gì nhiều / thậm chí chỉ một dòng về sương mù / nó tan biến quá nhanh như giấc mộng dễ vỡ của cậu con trai mới lớn lại hay mộng tinh / túi cậu ta luôn rỗng / hai tay luôn thọc sâu vào hai túi quần hoàn toàn rỗng
Giấy dán tường
cánh đồng mùa nầy chỉ còn trơ gốc rạ
người đi hun chuột đồng
chập chùng bóng trong những chai
rượu nếp ngầu đục
Khuất
đêm suy niệm
nàng ngồi vò giấy
đốt từng căn phần vận hạn
nghe chừng xui rủi tận các nhánh cành
Cháy như ngọn nến
Tôi cần gió để sống, để bay theo nửa vầng trăng kia đang mỉm cười. Tôi không cần nắng để soi mói bá tánh. Lâu nay tôi đã chán ngán cái trò những gã chuyên thọc mũi vào gầm giường thiên hạ. Cuốn sách dạy kỹ thuật làm tình từng được viết bởi kinh nghiệm của một gã bất lực.
Những dòng rỗng
con ruồi đã cam tâm nhảy vào chai rượu gần cạn
quyên sinh
một vai diễn khá đẹp thời nay về diệt khẩu
những khúc rời không để diễn
tôi thấy có bóng dáng một con sói
vừa trong nàng
bước ra
ánh sáng dẫu vĩnh cửu
KẺ BUÔN MẶT NẠ
công việc của hắn hằng ngày là rao bán mặt nạ. hắn có biệt tài lựa chọn sao cho kẻ tiểu nhân mua mặt nạ hắn đeo sẽ nghiễm nhiên thành bậc quân tử. tên vô lại đeo mặt nạ của hắn ba mươi giây hóa ra đấng trượng phu. hắn làm ăn phất chẳng phải do tài cán gì. chẳng qua thời vàng thau lẫn lộn mà nên danh phận.
Những ngày nầy nhớ Sài Gòn
lặp lại những con số. trong mớ ảo giác lăn lóc tiếng đau rên. exit 14. exit 13. exit 12. exit 11. các đụn tuyết tự rút rỉa mình. tan rỗng. lăn dài chuỗi giọt trên bầu ngực em hừng hực lửa. vươn về phương nam. khuôn mặt thiên sứ trầm ngâm nhìn vào trũng giữa
Trong trang sách viết về sự rơi
và trên tường ngôi nhà ảo hình tháng tư
bàn tay phụ nữ bất chợt rơi thõng xuống nửa lừng
từ giữa guồng quay của chiếc quạt trần
những cánh quạt dính đầy máu
Một chút tường vy
gian nhà lát sàn gỗ
mùi của hầm rượu
ngon
như mùi ngái ngủ của môi người tình
ta rót em
Cứ đi. cho hết buổi chiều
từ trong nhà thờ vừa tan lễ
con rắn cố ngúc ngoắc đầu dưới chân mẹ Maria
rất may chẳng phải giống lục đuôi đỏ
giống gì thì giống
Tôi là thân gỗ. Và tôi phải chết
hàng trăm năm đứng im lìm chẳng nói
nhìn dâu bể can qua
bỗng một sớm ngã lăn quay chết tốt
chẳng kịp lời trăn trối
Mượn ý trên chuyến đò
một ai đó đã nhặt hòn sỏi ném mạnh xuống sông
quầng nước cười ngả ngớn loang lớn dần
con quạ đực giật mình vỗ cánh bay
giấc mộng nhỏ rút đầu vào chiếc lỗ tò vò im ắng
Chuyện ghi lại trong sách
khung cửa đâu có hẹp
trên các gáy sách u sần lịch sử
từng chút vốn liếng thời gian phải è cổ mang nặng
chẳng thiếu những cuộc tháo chạy
nụ nhỏ quá. không làm nên mùa xuân
những hạt mưa tục huyền
ngờ ngợ lăn
trong tâm cảm chùm sáng nhá nhem
bước chân người về chưa lần hối hả
dưới. vòm. trời. chim. hót
buổi sáng
người giữ vườn trở lại
đúng chỗ những đóa hàm tiếu
chẳng thoảng hương
Người dưng
bỗng dưng mình hóa người dưng
đi giữa hai hàng chông
nhọn
đi giữa những gã thầy phù
bùa chú khét lẹt
Một phía, giấc trầm tích
gã nát rượu bất ngờ tóm lấy cái bóng tôi
chạy băng lên sườn đồi
như một tên cướp

Bình Luận mới