Bài đã đăng của Vương Ngọc Minh
Nguyên quán Hà Tiên. Sinh tại Sài Gòn. Vượt biên năm 1980 (thế kỷ trước) bằng đường bộ. Nhập quốc tịch Mỹ và thề chọn Hoa Kỳ làm quê hương thứ hai. Hiện sống thơ thẩn, vẽ vời ở San Francisco. [Hình do Ưu Đàm chụp]
Sông im nằm nghe nước suồng sã
hết nồng / mới tách khỏi chiếc bóng
nắng tháng bảy có hình- dạng chiếc tàu chìm
tôi ngồi xuống lưng ngựa trời
bổ đôi con bướm vàng
mẫu hệ
bài thơ này không phải bài thơ nhắm lên tiếng
cho dòng tộc
hay nhằm giải tỏa nỗi bi phẫn của các họng súng thần công
ngoài bãi biển thuận an
(anh biết, em yêu dấu*)
khoảng cách em bố trí bát cháo hoa
đĩa dưa món nhỏ- đến tôi là một khoảng cách
hun hút
thử hỏi không lạnh toát cả người sao được
kí ức tháng ba * âm hồn
phải đợi cho tới khi nhiều ngã
đường
trở nên lầy lội
bọn bần nông bọn bị tụi trí thức cách mạng giật dây
xúi giục tiếm danh
lê duẩn căm thù hoàng văn hoan
Ni cô
hư không em đổ xuống mái đầu bạc
dưới vòm họng tôi ổ trứng hạc nở
các con cái lớn thành những hồng hạc
và mồ hôi vắt kêu nghe dễ sợ . . .
Giai Thoại Về Chế- Con Đĩ Ngựa
nghĩ tới thơ – hễ
đâm bất động
bất kể khi đấy tôi đang ngồi/đứng
hoặc nằm- thế rồi
bài thơ tự sự về tình yêu rẽ sang bước ngoặt
Bốn mươi năm trước. Bây giờ.
do người ta thích nắm đầu
thầy chùa hơn nắm kẻ có tóc!) nên họ
mơ cả chuỗi mơ giữa các trang
thờ
tuyền thần tài cực nhếch nhác
Mâm đạn
một đồng một mâm xôi vàng
yểm bùa chú lên xóm làng hư vô
càn khôn hệt mặt nấm mồ
quấn khăn tôi thúc ngựa thồ trăng non
Mãn tang chồng chị chưa tái giá
kéo nhỡ nhàng phu thê
nắm chữ quốc ngữ chân quê
ngang ngửa với nguyên cơn mê công hầu
UNTITLED DOCUMENT * tâm huyết
có quá quắt không?
này nhá- giả như anh già (lão)
lồng ẩn dụ “kiếp sau” bằng hình ảnh đàn khảy tai trâu/ruồi bâu
vào thơ
thì thực bí hiểm
Hóng
trở nên hùng hồn (do
đó chuyện tập ấy vẫn
còn đang tiếp tục!) thực
ra chất giọng thét sao
hùng hồn tôi cốt tập
chẳng qua cũng chỉ cốt
nói với hư vô- vâng
tôi muốn nhắm vào hư
quốc doanh
Suýt đổ/phải gượng hết sức
đứng (trân trối!) ngó lũ bồ câu
đồng thời ngắm khuôn mặt thánh nữ đồng trinh Maria
gió từ biển thổi
thốc/đột nhiên xoắn
cắp lấy đuôi từng con bồ câu bay đi
Chuyện dông dài về cái chết chậm
Khi tắt thở
tưởng là mọi thứ sẽ ngưng chuyển động
nhưng không phải vậy
mọi thứ vẫn chuyển động nhất là thời gian
Tự Sự Thứ Hai
trời/ đất
cho nên vô hình chung loài sấu xám
chúng thành thạo chuyện tái tạo
cái thiện
lẫn cái ác
Mùa Đông * cách trị liệu chứng trầm cảm cho dì dung
Cho tôi biết hoa hồng đã phản bội người
cụ thể
chúng theo giá rét
để lại trong tôi những bức ảnh đen trắng
với không khí què quặt
Ở Việt Nam
chúng ta hằng tin tưởng và luôn muốn
hướng tới các giá trị cao cả (có tính nhân văn!)
đẹp đẽ
tuy nhiên cơ chế/nhà thơ bùi chí vinh – nói
hắn ưa xài chữ cơ chế(!) cái cơ chế
chết tiệt
rệu rã với hùng cửu long (gốc chà dà!)
nhân cái chết fidel castro
bối cảnh trong chuồng thú
chả khác mộng mị/nước
được đánh đồng tổ quốc- sự tuôn
chảy
của nước (trong đấy) phát ra hệt tiếng kèn đồng
trỗi các bài quốc ca
đầy ngưỡng vọng
Lắng,
tiếng thơ đi/xem phần từ ngữ
trên kia
có linh hiển (có đốt nổi nguyên ngọn núi!)
hay không- hòng
còn bày ra câu chuyện khác nữa (chuyện vợ
chồng/chẳng hạn!)
nghĩa địa mạt vận
hỏi han đã có một
số nhà thơ (vẫn đang
khai thác các cái ra
trước!) phản đối thậm chí
phẫn nộ(!) cho rằng chủ
tình thu bi thiết lắm thu ơi*
bỏ qua các trang mạng
dày đặc tin tức
về chuyện bầu cử tổng thống mỹ
tôi cho trump- coi
kể
đi đứt
Đồng thiếp
Tôi quẫy một cái
thực mạnh
mồ hôi tuôn dầm dề
ả cắn nát bả vai bên trái
cờ đỏ sao vàng được kéo lên ngoài tiền đình thành phố san francisco
thứ ba ngay sau lễ lao động mỹ
ba giây sau
ánh sáng đỏ trên đầu điện thoại
nhấp nháy
biết nam đang gửi tin nhắn
tôi cột chặt dây giày / sẵn sàng hệt tay
thử vận
cái mạng (cũng
chẳng nhiều việc để làm!) tuy nhiên
phải khẳng định đã
được cầu chứng (không từ hồ)
cho dẫu ở đâu chăng nữa
biển đỏ và cái chết đen của cá
Biển đỏ và cái chết đen của cá (5/2016) bột màu, cát, giấy, keo trên bìa cứng 10 x 16in
Vương Ngọc Minh: Không Bán Rẻ Linh Hồn
Ya, bây giờ, cái gọi nền văn học, cho là của chung Việt Nam, bao gồm cả mảng văn học mấy mươi năm của miền Nam, trước 1975, theo tôi thấy, chúng ta nên tháo gỡ hẳn, cái mảng đấy ra, để riêng, để chung tội cho nó, còn, nguyên cái gọi nền văn học Việt Nam, ở miền Bắc, từ trước và sau 1975, nó vốn, luôn luôn bị ràng buộc, thủ dâm, thiển ý, thôi, chúng ta, hãy để cho bị ràng buộc, thủ dâm,
tuồng * tiếng rên của cội
người trò còn đang hỏi người thầy “tại sao thầy ưa mày
mò . . .” khi đó người thầy ngủ gật
chiếc mành cửa sổ bị gió giập tạo ra thứ âm thanh
nghe như tiếng lúa rơi vào chén sành
sự ấy * chiêm bao
tôi nói “thử
cứ hiểu đây chuyện bịa
đặt- của thi ca- nhé
hãy tin tôi
mọi con rối đều cấn thai được
trên dòng sử việt
chân dung người đàn bà từng ở với cuộc hôn nhân viên mãn * làm thế nào giết chết một kẻ không bao giờ ngủ được
đấy lí do hễ thấy tôi lũ đà điểu cắm đầu xuống cát
tôi cẩn thận ghi chép lại cự li từng cú phóng của chúng
phải chờ cho đến hoàng hôn biển mới cất tiếng hát
về bày bột chiên ra trước ban bí thư (bọn thánh vật- ban bệ) cúng

Bình Luận mới