Trang chính » Tác giả

Bài đã đăng của Vương Ngọc Minh

VuongNgocMinh3
Nguyên quán Hà Tiên. Sinh tại Sài Gòn. Vượt biên năm 1980 (thế kỷ trước) bằng đường bộ. Nhập quốc tịch Mỹ và thề chọn Hoa Kỳ làm quê hương thứ hai. Hiện sống thơ thẩn, vẽ vời ở San Francisco. [Hình do Ưu Đàm chụp]

thực ra tôi rất thích những bạn gái xinh đẹp

20.12.2012

tay trái kẹp điếu thuốc
tay phải cầm ly rượu đỏ
ngửa cổ
dòng lệ trào từ đuôi mắt
cô uống cạn ly

No turns!

17.12.2012

có thể là do đa đoan
hoặc hi vọng thái quá (cũng có thể
cả hai) nói tôi nghe xem nào
chúng ta sẽ phải làm gì? với những người sống lâu!

Ở đường Rose

11.12.2012

gặp lại người đàn bà lỡ thì,
luôn ngồi câm nín trên lề đường
Rose, tính từ mùa hè năm ngoái,
tới nay, bộ đồ ả vận trên

[hiện tại điều duy nhất còn]

5.12.2012

hiện tại điều duy nhất còn
cảm được tôi rất cần sống
bởi lẽ sống
chả riêng tôi

Tư tưởng

3.12.2012

tất nhiên trong chúng ta
chưa ai gặp được thúy kiều
cho dù là thời đại nào
cộng hòa hay cộng sản

Dạ, tim hãy còn đập

28.11.2012

thường vào lúc trời rạng
sáng lên
thì hai tay/chân buông thõng
thân tôi teo tóp
chìm sâu xuống giấc ngủ

Sáu / tám tháng 11 ♦ Ở đây

23.11.2012

Đêm dài như một thiên thu
kia, em nằm giữa sa mù ngủ quên
hai tay vói tận cửu tuyền
tôi ngồi tróc xương, da liền liền tay

một mảng tình

20.11.2012

Đêm ấy tôi phải ngủ trên sô-pha
ngoài phòng khách
chỉ qua một đêm thôi
nó nhanh chóng đẩy tình cảm
giữa chúng tôi

Trò chuyện ở hiệu phở 2000

16.11.2012

tôi thấy rõ tư sang kẻ tuẫn vì đ(ạo)ảng
hữu danh vô thực
kiểu triết gia với tinh thần là một liên minh
giữa người đọc báo chí và người đọc tạp chí

Bài thơ

8.11.2012

trước mắt
tôi tự hỏi “có phải họ xoắn lấy nhau
đơn giản
bởi họ trơ trọi nơi cuộc đời?”

Giấc ngày

7.11.2012
VNM-giacngay_thumb.jpg

sơn dầu trên bố
36in x 48in
(tháng chín 2012)

Love

5.11.2012

nắm
cổ phiếu nằm chắn ngang họng
những quả trứng bị đun cho tới
vỏ tự vỡ ra
em cũng bị luộc

dấu buồn

1.11.2012

Từ ngưỡng cửa bước ra
mười bước chưa tới đường
và trong khoảnh khắc
tôi đứng nguyên đó

thu phân

29.10.2012

Trưa nay
đốt xong bức tranh
tôi nằm xuống
lập tức có tiếng ậm ừ trong họng

phấn hương

22.10.2012

Quả tình tôi rất bực bội
tính mặc quần áo khá lâu
của cô

graffiti

16.10.2012

chúa nhật phải mất hơn
hai giờ tôi mới rời ra khỏi facebook được

vẫn món canh gà
rau muống xào tỏi cô đơn đó

Future Perfect

12.10.2012

tôi đứng hướng dẫn cho cô
đúng tinh thần của hai kẻ loạn thần kinh
chỉ chực nguyền rủa hoặc
sát hại lẫn nhau

chữ thơ

10.10.2012

Trên đầu vừa nhú vành trăng
khuyết
lũ gái nhỡ thì cỡi quạ trốn biệt
chỉ tôi ngồi

tháng Mười

8.10.2012

cứ nằng nặc bắt phải nhận
lấy “làm ơn đi . . . làm ơn
đi mà . . .” người đàn bà gần như van
xin tôi

Em

2.10.2012

nhìn mặt biển dợn sắc thu
phát giơ cao tay
bướm ở đâu (vô số) tụ về
đậu xuống

Ơi em, mùa thu

28.09.2012
VNM-oiemmuathu_thumb.jpg

vẽ xong
ngồi nhấp cà phê mocha
rít cigar
chẳng đợi bất kì gì

thời khắc thì cứ rơi

26.09.2012

Lần này miệng ả đã đầy khói
tôi có cảm giác khói đang luồn lách
qua từng kẽ răng ả
cổ họng đột nhiên khô

cổ tích xanh

18.09.2012

trong khi người người đang hồ nghi
ngoài kia bể nấc cục

. . . . . . . . . và bóng tôi tức thì đổ xuống
hỡi ôi! con đồng &

Thoắt, đêm đã sắp sửa…

14.09.2012

ánh chiều tà đã rọi qua ô cửa
(hừm) tôi ngáp một cái
cả bầu trời nắng
mới chịu trụi

chuyện tình cảm, không phụ đề

10.09.2012

Tôi chỉ vô bản đồ việt nam
nói “ít nhất tao vẫn còn nơi
chốn
hòng nhớ về . . .” nàng cà giỡn

nghĩ, khi mới chớm thu

7.09.2012

tôi gào lên, đánh thức cả hồn việt đương mê ngủ (nơi tôi)

Trong khi người dân ở xứ sở này, họ
(thẩy đều) hết sức bình dị…

trong lúc nghĩ cái nhan cho bài thơ

3.09.2012

nghe tiếng bước chân ấy có vẻ
trĩu nặng sự sống còn
của kẻ ngủ lang trở về
“à!” ngày đang trôi

And, um…

30.08.2012

hoang dâm vô độ
tôi phung phí gần hết danh dự của nhà thơ
ra đường số 16 với mission gạ được ả có khuôn mặt
gần giống người yêu cũ

@2006-2022 damau.org ♦ Tạp Chí Văn Chương Da Màu
Đăng nhập | Entries (RSS) | Comments (RSS)