Bài đã đăng của Vương Ngọc Minh
Nguyên quán Hà Tiên. Sinh tại Sài Gòn. Vượt biên năm 1980 (thế kỷ trước) bằng đường bộ. Nhập quốc tịch Mỹ và thề chọn Hoa Kỳ làm quê hương thứ hai. Hiện sống thơ thẩn, vẽ vời ở San Francisco. [Hình do Ưu Đàm chụp]
nắp ống cống
Khi chọn làm một thể thơ có hình thức khác
Tôi quyết định lấy tên thật- vương ngọc minh
Kí dưới mỗi bài thơ
Kịch một màn ♦ Xúc cảm giữa trưa
ngoạm vào mảng nắng đầu ngày tôi như chết đói
chết khát
liệu có nên học cách sống dài dài không? trong khi mùi của ban mai giờ đây chẳng còn trong trời
He Deserved It
tôi đứng lên nhìn gã đang tư lự
buổi sáng nay có rất nhiều mây xám
và
trong trời thì thảm đạm
về san francisco ♦ toàn cảnh… ♦ chiếc xe chở xác…
kẻ tuyệt vọng
chạy vạy khắp cùng trời
cuối đất
với khẩu shotgun lăm lăm trên tay
Ngày xám ngoét
khi đấy [khi đã kể chết rồi] giấc mơ thuần việt vẫn đeo đuổi
trong mơ, mình bao giờ cũng ngồi trước mũi tàu tay cầm một chuỗi chữ “con vua, vua dấu. con chúa, chúa yêu” tiến ra biển lớn
Lúc 4 giờ sáng
khổ nỗi- tôi
nó
đều mắc vấn đề(!) vấn nạn từ hơi thở văn hóa hậu hiện đại
chữ viết chỉ cái cớ
Trời hỡi!
cô nắm tất cả về trịnh [chữ của cô] anh đồ, cô có thể kể ngày này sang ngày khác về trịnh (. . .) thuộc lời hầu hết các ca khúc mà anh thậm chí đến nhan đề của chúng cũng mù tịt và, lúc biết anh thứ gà mờ về trịnh cô đâm thất vọng [anh nhớ như in ánh nhìn cô chiếu vào anh căm thù…
Câu chuyện buổi sáng
Một chân tôi thõng dưới nước một chân co trên bờ
[nỗi buồn âm ỉ]
Nhìn thấy chẳng đi vớ thế là nàng nói ngay “. . . đang đâu? trên trời hay trên đất, hử!”
nỡm
chuyện tình cảm nước
non
nơi tôi, eo ơi! tợ biển/trời. phải mãi tới hôm nay mới biết chắc là chẳng một người đàn bà nào nắm được điểm yếu mình [mà đàn bà hệt tổ quốc]
Memorial day, đã qua
…người đàn bà còn chưa biết gì về mình
về cờ(!)
rồi đột nhiên từ tiềm thức tôi có cảm tưởng, đàn bà cũng giống như cờ ấy(!)
hễ phất lên, cứ lồng lộng
Cữ cà phê lúc xế trưa
kiểu jerry garcia thủ lĩnh của grateful dead band
tôi chặt phứt ngón tay giữa
để khỏi phải giơ ra mỗi lần lúng túng trước các từ
Chuyện kể tháng năm
tỉ dụ: đêm qua tôi chiêm bao thấy mình lấy vợ nói tiếng việt đám cưới linh đình
đãi nhà hàng tàu
bên nhà vợ mới cứ đòi phải có hai chữ song hỉ (cũng bởi í thức nơi tôi đã gõ bước đi thật xa chăng?)
30 tháng tư năm nay
cho tới lúc nào thì tôi biết ngày 30 tháng tư của ba mươi sáu năm về trước hoàn toàn có thật(!) vâng, phải một buổi, ngó đời trôi sông
lạc chợ
thế này
bốn khúc Mưa, một ngày
nước, tơ trời? cô hỏi cùng lúc hai bàn tay phát véo vào khoảng mông lung nhiều cái véo
hết sức trần ai, quả thực tôi thấy cô rất đáng yêu
… hệt cuộc đời
Sinh phần
suốt buổi sáng chủ nhật thương lượng với tay quản lí chung cư
xong
xế trưa lôi ván ép sơn, phết, dựng, sắp
đặt, đóng, lắp
Hình hài
tưởng niệm những người đã chết do sóng thần, động đất ở nhật
sơn dầu trên bố, 2011
36 x 12 in. (91 x 30 cm)
Có phải đây thơ tình? ♦ Chuyện kể khi ngày xế chiều
đẩy cửa bước vô liền bắt gặp ánh mắt dửng dưng của cô vùi vào mép dra giường nhàu nát mình phát tỉnh táo
nhận ra- ở đâu không có nỗi e ấp
ngại ngùng
nơi đó sẽ chả có sự mê đắm, không tình yêu
Sáng hà thành
trên bờ hồ hoàn kiếm sẽ có lực lượng thanh tra, cảnh sát giao thông, trật tự phân luồng (từ, ngữ ở đây lên đến đỉnh điểm!) tiền thuế của dân gom để tổng chi trả cho vụ này ngót ngét 4 tỷ rưỡi đồng vn
nguyễn bảo phương quỳnh ♦ tôi/em
… tôi hỏi- kể từ khi mất trinh cô có yêu nữa không? “… trong vòng tay thần tình ái chúng ta hệt diễn viên nơi một vở kịch hài!” cô trả lời và, bằng cách này cách khác đeo lại kính đen, tôi than- sao trên đời cứ phải mang kính đen nhỉ?
Lời tình trong đêm
ngồi yên trong xe, ả nói tỷ như ả còn là một nụ hoa, chưa nở, tôi yêu và có muốn lấy ả? tôi trả lời lấy ả thì lấy nhưng yêu, để xét, ả cho tôi kỳ quặc đoạn xoay mặt đi(!) phía trước biển đen
đặc
Ngày 1 tháng ba, năm 2011
… thử hỏi, tao, đường đường một kẻ không thể kiến giải(!) chỉ chuyên chú ăn, làm tình mà lại đi nghiến răng cầm súng dí vô đầu con rùa hồ gươm…
Nghe mưa rơi
chuyện gì đang xảy ra? thế giới chuyển động chăng? việt nam, với hơn tám mươi triệu đồng bào tôi đang đâu? trong nước, họ làm cái gì vậy? ồ!
– còn sống hết sao?
về một giấc ngủ muộn ♦ và…
okay, tránh gây “sốc” ở đây xin thưa ngay, thứ nhất, điều hiển nhiên vấn đề tính dục tôi đã vượt qua được, chắc chắn, thứ nhì, bài thơ này, cá nhân chúng tôi thống nhất chỉ dùng tuyền chữ như chúng đã là…
tân niên tân mão ở hội cao niên
chủ tịch hội cao niên năm nay vừa đúng sáu nhăm, cho tôi biết trước kia gã đại úy, dưng không tôi phát cáu kỉnh, vẻ mặt có hơi sưng xỉa(!) tôi nói rằng nói chung chúng ta phải cảnh giác…
lẩn thẩn giữa trưa
bởi chết có năm, bảy đường để chết, chả dại chết rồi đâu đấy vẫn y nguyên (!) bài thơ, tiếng tôi kêu lên bi thương, dẫu thành hình, hiện thực, cũng chẳng làm một ai động đậy, đừng nói đứng lên, bên đĩa thịt chó, dài, dọc theo hình chữ s
cảnh một buổi chiều, trưa có thể sáng, tối
khi tình yêu tôi chết, không một tiếng ai oán
… bi thương
hình ảnh trên kia chỉ cốt minh họa, còn tôi, kẻ quá mơ mộng thường quên mình đang sống, lặng lẽ nâng bắp chân trái, từ tốn…

Bình Luận mới