Bài đã đăng của Vương Ngọc Minh
Nguyên quán Hà Tiên. Sinh tại Sài Gòn. Vượt biên năm 1980 (thế kỷ trước) bằng đường bộ. Nhập quốc tịch Mỹ và thề chọn Hoa Kỳ làm quê hương thứ hai. Hiện sống thơ thẩn, vẽ vời ở San Francisco. [Hình do Ưu Đàm chụp]
truyện [ngắn] tình!
… ả cho biết kinh nguyệt trễ
hơn tuần nay
giả như dính bầu
– thì chàng
đích thị ba đứa nhỏ
Đây- cách kể [một] chuyện tình
vâng!
tôi đã [cố lắm] điều chỉnh sự lệch lạc ấy
– nhưng! [rồi] đâu vào đấy
nghĩa là- ấn tượng [nhất] cũng lại nỗi chết
… thế mới khổ
Bia bọt [một mình]
ngồi y chỗ đã ngồi ban sáng
[… lẩm rẩm] lại khui chai bia beck’s
trên bàn ăn [hiện hữu] bình hoa [cắm vỏn vẹn ba cành tulip đỏ sậm]
lọ đường vàng/ lọ tiêu
Tôi và tháng 1, những tiểu tiết
xem nào
– bị nhốt vô viện tâm thần = chưa
– cho chạy điện = hai tháng [tự nguyện] một lần
– sức khoẻ tâm thần = hệt mưa/ nắng lúc trở mùa
– làm gì ư? việc làm tình/ làm thơ
Buổi chiều, lúc [tôi] rời hội người già
… tôi không muốn hư cấu chuyện về những người việt [già] ở đây
bởi họ rất lười tập thể dục dưỡng sinh
cũng chả muốn hư cấu nhân vật “hắn”
mà giả như để tôi [vào] nằm chết trong vô thức bây giờ
Nghe ngóng
– bay đi
những bông đỏ bằng máu
bay đi những chiếc cà vạt bằng lửa
và những điều [hậm hực] còn nằm trơ dưới mặt gạch?
Dậy, ở giữa trưa
nhìn một tổng thể của giữa ngày trước
mắt sao giống y bức tranh trừu tượng
[đang vẽ trong đầu] chỗ này, tôi sẽ
nối thêm chi tiết [không đầu/ đuôi] sau
Thời tình cảm
… khi hàng chữ “… forever.”
được xăm hoàn tất trên ngực
phía trái tim
[thì không cần phải xăm thêm quả tim rỏ máu]
thời luân lạc
tóc chúng ta còn nồng
mùi bùn lục tỉnh
bọn con gái cựu kim sơn
vẫn tắm truồng
mấy mỏm đá phía nam
Bỏ đi tám
chả hiểu sao hễ mỗi lần [trong trí] tái hiện hình ảnh tôi [soải] ngụp/ lặn cùng lũ sư tử ngoài biển bắc [như có lần đã tưởng tượng] y rằng tối đó vừa chợp mắt là thấy liền khuôn mặt mình thực cũ kỹ/ già nua
… giữa đống [ký ức] đồng nát
Tưởng tiếc ngày
cố sắp
… xếp [đâu đấy]
tay ra tay/ chân ra chân/ thân ra thân
còn cái ý tưởng gom không khí các nơi cho vào hộp
– bán
Mưa đêm/ngày
– phải nói ở đây
[ở đâu (!) chăng nữa
cũng đều có em út
có ma cô
… đàn anh/ đàn chị
có tú ông/ tú bà]
Bữa tối sinh phần
ở trên hè [đường polk]
– thế rồi
mắt cứ dán vô cặp mông tròn
… như hai quả bưởi
của cô gái đương đi nhảy
nhún theo điệu nhạc
Của ăn/của để
tôi thấy- allen ginsberg/ lawrence ferlinghetti/ jack kerouac/ neal cassady
ngồi chật một góc
giọng billie holiday phát từ máy hát dựng ngay lối vào restroom
… khói thuốc lá/ xì-gà/ cần sa
lãng đãng
Nắm tay kiko tôi bảo “ra thôi… ma đầy!”
Cà-phê Chủ Nhật
– thằng nào nói ông đập bỏ mẹ.
“trong khi con gái bin laden đang tị nạn trong tòa đại sứ saudi arabia
thì tại đại hàn các cô dâu việt kêu cứu nhiều nhất”
– thằng nào ngó chỗ khác ông bắn bỏ.
Yeah right!
Giở tấm vải đậy bức tranh lên nàng buộc miệng kêu: ô! mark
– mark rothko
cảm giác bị tạt thau nước vô mặt
… lạnh ngắt
chàng đứng chết trân.
Tôi và Kiko F.
vừa bẹo má gái
(gấp thi tập) người rập rượn
hưng phấn bộn bề
.. và sấp cho gái nằm giạng ra sàn
áp mặt mình
Đêm qua
xuống ngang thắt lưng- chữ thưa dần
thưa dần
cho tới bắp đùi- mỗi hàng chỉ còn chừng hai
ba chữ cái.
Một kết cục thảm hại
nên giờ đây
… mỗi khi sương mù trút xuống thành phố/ ruộng vườn/ làng mạc (bất kể đâu) là liền âm thầm anh lẫn vô
đoạn tru lên tợ chó sói trúng đạn
– trời ơi!
Một kết cục có hậu
Cái chết lần thứ hai của anh xảy
diễn khi em ngoại tình với “hia” hà
(lần thứ chín)
… anh đã xé hộ chiếu
thề không bao giờ trở lại đấy nữa
Sau bão ♦ Buổi sáng sinh phần
vừa dợm chuẩn bị cho mình một tâm thế chẳng chút bão giông
thì liền nghĩ ngay tới thứ đời sống [cộng sản/ không cộng sản] mà anh bùi chát mô tả trong “bài thơ một vần.”

Bình Luận mới