Bài đã đăng của Vương Ngọc Minh
Nguyên quán Hà Tiên. Sinh tại Sài Gòn. Vượt biên năm 1980 (thế kỷ trước) bằng đường bộ. Nhập quốc tịch Mỹ và thề chọn Hoa Kỳ làm quê hương thứ hai. Hiện sống thơ thẩn, vẽ vời ở San Francisco. [Hình do Ưu Đàm chụp]
How can you stay in the house all day and not go anywhere?
ký ức tuôn cả ra
đầy / sau ót
không thể để hội chứng ăn theo
1000 năm thăng long hoành hành
Đêm nằm trên Nob Hill nghe tiếng bước dưới đường
cơm áo gạo tiền v.v.
[thì có chi lo!]
thử hỏi- ai đâu chết hai lần!
hấp hối rồi thì đi đái
Dấu chỉ lời nguyền của cái lồn
vào mỗi buổi sáng, bóng tôi
chồm lên xác các con chữ,
xác các chữ cái chồng lên
lũ thời gian, thế rồi, lũ
Xế trưa ở Mission Coffee 415
thẩy đời mình lên bàn cân
quả
nặng không bằng chữ “L”
mặc dù khi ấy (. . . về sau nữa!)
chả bao giờ yếu sinh lý
Buổi chiều một mình tôi ăn món spaghetti ở North Beach
. . . rồi bước ra
con đường trước mắt / sẽ lấy
để mai này về
đi / thì
chiều nay
Walk About
bếp nhà ai khói lan. đêm trường
về
hai chân treo tường [bóng
hắt xuống thành di sản] vậy mà
Tháng Bảy ở Quận Cam
nóng tợ lửa đổ / mồ hôi háng đàn bà
núp bên hông quán zen
vẫn ngửi ra những ai
những ai / khiếp!
Mảng văn hóa làng nơi tôi giờ có khuôn mặt Barbara ở giữa
. . . thật vậy
gửi đi được năm ngàn cái junk mail
xong / thở ra nhẹ nhõm. và
– sống
Mặt nổi của lịch sử y góc khuất đời tôi
hồi chúa nguyễn vô tới thuận hóa
tôi ngồi một bên ông bán ve chai
một bên
ông bán cao đơn huờn tán
Ngó về thấy tàn tro bay ở ngã ba Chú Ía
bất cứ đâu / bất kể đêm
ngày
chúng leo
trườn
trên thân thể / hễ
Mùa hè, hóng con đường trên đầu lưỡi
bầu trời cứ cố tình trong trẻo
nồi nước vừa sôi tới
bông cúc / súng
nở rực / bẹ cải xanh tươi
Trời ui ui trước mắt / ôi! một thực thể.
cái trinh tiết / lịch sử thì
thiên hạ đã phá nát
không nói làm gì / còn màng trinh
miếng cơ đồ
Cuộc đời ông Năm Dố rồi, chấm dứt ở Vĩnh Hội
thì sương bắt đầu nuốt trửng thành phố
đảo mắt dáo dác
tự hỏi “. . . tìm bóng quạ?”
lập tức giữa đỉnh đầu
nổ
Cứ kẹt ở giữa mộng và thực
Chiêm bao thấy còn da bọc
xương
mình đầy ghẻ lở
nằm áp lên thân con chó cái
Tư liệu đặc biệt của người nghiện “sex” kinh niên
liền cho đấy chỗ không người hễ mà
cho chỗ đấy người đông
– i rằng
thấy thiên hạ
bước
Rối rắm lộn xộn có thể chấn chỉnh được không?
bạn không thể biết
được
mình sẽ ngậm
nuốt
chiếc xe nào
Ở đây [như ở đời khác.]
trên thân thể nàng
dưng không tôi phát thề “. . . từ rày
sẽ [ép mình] viết xuống mỗi ngày
[ít nhất] một chữ!”
Chạm tay buổi sáng
. . . hiện tượng [anh] người việt ngoài nước
bấy lâu đã là một thực thể
(. . . !)
– dạ!
cũng như người nhật/ người đại hàn lìa quê
Ngày tối bên tai cứ nghe đồng thảo hát
chọc
đầu đũa vô thân củ khoai
cho rằng
– sự chín tới đã đủ
để ủng hộ barack obama [tám năm]
Về nỗi niềm anh và cuộc khổ nạn [hết sẩy.]
[trên đời] bóng người đã đứng
ngày đang lui dần
dần
qua núi tôi khép hai trái tai [bài thánh ca cất cao]
mùi nách
Lẩm rẩm mới đó nước giàu
Giờ đây [ở ta] làm ma chay
… các đại gia rất sợ đụng hàng
nghĩa là quan tài đặt mua [sợ] cùng một nhà quàn
gỗ đóng áo quan [sợ] cùng một thứ
Câu chuyện tâm trạng hiện giờ
đưa chiếc nhẫn vàng y
[năm chỉ] cho tay bộ độ biên phòng
– canh
gác giữa đường ranh bên kia thái lan
… bên này cam-pu-chia
Lòng vòng Cựu Kim Sơn
… sau việc chấp thuận luật cấm dùng bao plastic trong chợ
và không được hút thuốc bên ngoài các tiệm ăn [hôm thứ ba]
chúng tôi lại thông qua việc không ăn thịt vào ngày thứ hai
[lẩm rẩm] thơ, thiệt! ác
… thế là tháng tư về
[kên kên/ quạ/ lũ cướp] cờ
– phướn
lượn đầy đường westminster
địa điểm [để] tưởng niệm ngày 30

Bình Luận mới