Trang chính » Tác giả

Bài đã đăng của Vương Ngọc Minh

VuongNgocMinh3
Nguyên quán Hà Tiên. Sinh tại Sài Gòn. Vượt biên năm 1980 (thế kỷ trước) bằng đường bộ. Nhập quốc tịch Mỹ và thề chọn Hoa Kỳ làm quê hương thứ hai. Hiện sống thơ thẩn, vẽ vời ở San Francisco. [Hình do Ưu Đàm chụp]

Hộp

7.01.2016
VNM-cotnhuctinhtham_thumb.jpg

các thánh thần ở lưng chừng
trời
đáp xuống

đứng trước mắt

Chờ

29.12.2015

tôi đang ngủ thì cửa ngoài
mở ra
kể cả hai cánh cửa sổ
không thấy ai đi vào

Hề

22.12.2015

tôi rấn sâu thêm nàng
rú lên cùng lúc kêu
“ôi . . . chúa tôi!” và hơi
thở cực hổn hển đứt

Yeah! Không còn nhiều thời gian đâu!

14.12.2015
VNM-LachChet_thumb.jpg

tôi quả đã hết cơ may
đánh chén
với một mẻ chữ mới
cùng người làm thơ vừa bị bắt

Đã tháng Mười Hai

9.12.2015

tôi thắt các cột đèn lại
đi
phía đuôi mắt- khuôn mặt- một mùa thu vừa bội thu
tôi lo khủng bố

Tôi- thơ

2.12.2015

lúc đọc đến câu “thơ- mình- và hư vô
là một . . .”
đặng đình hưng liền đứng lên
khoát tay

Thơ đọc lại

21.11.2015

đêm thì
chẳng hứa hẹn gì sất
anh tuấn- tôi ngồi chéo chân
một tay chống cằm

Mới thơ

18.11.2015

ôi! ước cấp kì đôi cánh mọc

trên lưng- là tôi bay ôm bầu rượu lìa cõi ô trọc
và cô- ở đây
như cái cớ trắng da dài tóc

Hình

13.11.2015

liên tưởng
tới thượng đế
nơi tâm mình- tôi đưa máy
chụp thẳng

Ngoài biên ải

10.11.2015

thử hỏi- một người không
làm ra tiền
như tôi có dám mở mắt nhìn
vợ ngoại tình hay không?

Xõa

30.10.2015
VNM-Xoa_thumb.jpg

trật quần thị xuống
cấm không được
động đậy / tôi véo mảng mông này phát
mảng mông nọ phát

vô đề

19.10.2015

do phát giác “xổm” chữ X
thế là liền ngồi xổm
lên mặt chữ
x

Tiền đề

13.10.2015

sáng rồi
con đờn bà nhìn nhìn
hỏi “tại sao bọn anh đê tiện thế

trăm dâu đổ đầu tằm

Đọc lại “Một ngày để tùy nghi” của Võ Phiến

6.10.2015

bằng kiểu đặt để
khác- hòng dễ vào giấc
trưa
tôi muốn thượng đế chết đi

Cả ngày hôm qua

2.10.2015

hay tin ông võ phiến qua đời
ổng chết già
tôi ngồi ngang khung cửa
thở

Sáu/Tám. Gần hết tháng 9

30.09.2015

anh đi năm ấy tiền phương
yên ổn. lũ cô hồn đương vẫy vùng
nơi nơi. khuya giăng dây mùng

Bài Hò Trung

25.09.2015

hôm tôi ra huế
đã hết loạn lạc- nhưng
nhìn trên cầu trắng quá

hỏi người chơi nhã nhạc cuối cùng

Tình Ca Thu

18.09.2015

vực các nhà làm xiếc văn học dậy
mặc cho họ đồ tuyền xanh
kêu họ hãy ngậm các bài thơ xanh

Ở trưa- bên đường đọc thơ Bùi Giáng

9.09.2015

tôi đồ thần chết- gã viết kịch hài
bằng mực trắng
đại tài / mà
mọi cái chết đều cái chết dở

Ờ Tao là Người Việt Nam- Xạo Xạo!

2.09.2015

lúc tôi theo gã thợ chụp hình chuyên nghiệp
bước ra tiền sảnh
thì con mèo đã cắp nỗi buồn của bà ngoại jenny
phóng ra khỏi cửa sổ

Yeah! Chúng tôi là một.

19.08.2015

bạn hãy chẻ hai
một từ vựng khác
sẽ lôi ra được một từ vựng khác
đồng ý hay không

Nhiều năm sau mặt hàng vẫn chưa đóng mác

17.08.2015

có làm sao thì mới có con được!
đấy- câu tôi nói khi tháo bao cao su
tẩy chay
một cặp thỏ đựng trong va li

Đất mỡ

11.08.2015

bướm- loài có cánh
hòng để chuyên chở niềm cô độc
lúc băng núi
các thi sĩ lỡ vận đều dùng laptop
câu / chữ nói nơi họ không cần phải được ủ

Mơ giấc sáng uy nghi

4.08.2015

đứng đầu cầu thang ngó
phía dưới
và ở đó có sẵn một con cọp giấy
một chiếc tàu bay

Mười Bảy tuổi em

28.07.2015

phùng quang thành- con ma
nấp
chờ chết
ở một nơi- xe tải

Khát nước

22.07.2015

Ngày lũ rùa dưới hồ gươm mọc ba đầu
sáu tay
tôi tính sẽ không đi đâu- nhưng
đội cấn cứ thúc vô bảy núi- tôi tát má bên trái

Cho tới một trăm tuổi tôi vẫn không hiểu thơ là gì!

14.07.2015

ngày mai về tới giáp ranh quê nguyễn du
tim còn đập dẫu chỉ ba cái
mình cũng cung tay
quấn khăn rằn

Brother Bảy

8.07.2015

brother bảy- sau khi vẽ xong
lằn lằn thì quét nhà ra ma
trút hết mọi của nợ
sau / trước bàn cãi lên đầu

@2006-2022 damau.org ♦ Tạp Chí Văn Chương Da Màu
Đăng nhập | Entries (RSS) | Comments (RSS)