Bài đã đăng của Thường Quán
Sinh 1956 tại Đà Nẵng.
Thơ, tiểu luận đăng phần lớn trên các tạp chí văn nghệ ngoài nước như Văn Học, Văn, Hợp Lưu, Thế Kỷ 21, Tập Họp, Việt, Nhân Văn, Quê Mẹ, Diễn Đàn.
.
Thơ Anh ngữ đăng rải rác ở The Age Saturday, Meanjin, Heat
.
Tác phẩm đã xuất bản: Ngoài Giấc Ngủ (Nhà xuất bản Văn Nghệ Calỉfornia, 1990)
.
Hiện sống tại Melbourne.
Nói một lời / Plain Speaking
“Là một người vài tuần trước ký tên vào kiến nghị vụ việc nhà thơ Bùi Chát bị công an bắt giữ, tôi phản đối sự sử dụng nhân viên công an và thành phần xã hội đen hành hung nhà thơ. Tôi phản đối hành vi bạo hành của nhà nước…”
thơ sổ tay #9
yêu quá yêu quá
không phải chỉ tiếng nước tôi
tiếng Mạ và Stieng
và H’mong và Dao và mấy mươi mấy tộc, bạn hay thì đếm lại giùm
trong khi tôi đi tính tiền với chợ Cũ
Khi xanh
Khi xanh ngập phải là đã mỏi
nằm qui hàng dưới lá biếc tương tư
Khi xanh trở phải là đã thử
Màu gân xanh trổ chữ nhớ mông chi
Poem
Sáng lên một độ
con đường tự cháy
nó bất kể người đi, độ đầy và rỗng của từng mỗi kẻ
một chữ lọt vào Potemkin
tiếp liền với những bậc thang Eisenstein
lôi ra ♦ huế, 1.4.2011
ngày mang một màu làm rớt chìm, bạn sẽ
hất ngược đời sống xơ xác nâu khô này
không phải tóc
bàn tay cào giữa rừng
Gió
một đôi mắt thú khóc trong rừng cây đen nói cuối cùng
nó là con bò đầu đàn của người mẹ bỏ cỏ
nó vùi lửa cả bước ra chiếc ngựa
kéo trăng
rằm tháng hai
về sau đi thăm xứ sở những con người ấy
chỉ khựng lại một ngả tư đường
sẽ có một người tới chỉ lối
lạ quá phải bần thần tự hỏi
bao nhiêu linh hồn người xưa đông du
Thơ rời ở a. n. u.
nguyễn tường tam cũng là thử nghiệm
chưa tới ba mươi
cuộc cách mạng phân vân
chữ in hay tờ rơi [hay cả là súng?]
cuối cùng của con người ấy là mặt bàn
ký ức sài gòn
rồi một anh đứng dậy cong cong người đỡ chiếc xe hông đa
chở phu nhân đi về phía bình thạnh hay bình quới
mây vàng cuối ngõ như thơ cổ
chim có kinh như thơ nhan trước 1973
Thơ rời cuối năm
những búp sen khô giữ từ mùa Khánh Đản
gác thờ tiếng tán xướng của đồng cỏ
chúng trở lại. Nhưng mi. Mi
Hãy mặc áo, hãy để trắng, ra đi.
Sau khi nhúng một ngón tay nhỏ của một người…
Sau khi lật ngửa mặt gõ gụ của chiếc dương cầm sấm động
gọi là Moscow, chúng ta sẽ thám dò
vào ruột rà âm tiếng bên trong.
Những bạch vệ quân các ông có bao giờ thấy, có bao giờ nghe nó?
Thời gian của cánh đồng
Ở những viền cắt: những hạt bay, đập tới cắt rát –
như thế, bên dưới tầm mắt
những mái tôn giữ những giàn dưa leo
những buổi trưa đang chống chọi để neo giữ một độ mềm
những sân nước, bậc thềm và chiếc giếng – [ốc đảo lục của mắt]
Joseph Brodsky
Vì những lý do không khó hiểu mấy, sự làm ra nghệ thuật ở những thành tựu cao nhất trong khoảng một trăm năm qua thường đã đòi hỏi một sự phát triển thượng thặng thứ tài năng của tâm thức được cùng ở hai nơi một lúc. Phấn khích trước những phong cảnh miền Nam nước Pháp đang được sinh động dựng thành…
Truyện Ngắn Ai-len
O’Faoláin mô tả những điều kiện sinh hoạt của nghệ nhân Ai-len “đặc biệt khó khăn đã bị thêm phức tạp bởi tôn giáo, chính trị, sự thiếu tinh tế của dân quê, sự thiếu kích thích tố, thiếu tính đa dạng, nghèo đói lan tràn cùng khắp, nạn kiểm duyệt, sự o ép trong xã hội, vân vân.”
thơ rời XI
ai đã chết thời niên thiếu
ai đã chết thời thanh niên
chiếc kim trên một đường rây đĩa hỏng
đất nước đẹp và đau đớn khốn nạn
người thanh niên chửi rủa và lau mắt
Trên những cánh đồng Flanders
Chúng tôi những người chết. Đôi ngày ngắn mới hôm qua
Chúng tôi đã sống, đã cảm nhận sớm ngày, đã thấy ánh hồng hoàng hôn
Đã yêu, cho và nhận, bây giờ chúng tôi nằm xuống
Những cánh đồng Flanders
Ghi ở khúc McFadden, Bishop, OC
sài gòn của những cuốn sách treo ngon trên vỉa hè
bạn đứng đó và đi quanh
chẳng một anh tiên tri nào
báo động sớm ngày sẽ vất chụm lửa hủy diệt
thơ rời dọc đường
vì trục tung cao đột bứt
hay vì ai đứt một dây lục huyền cầm
bung ngang trên trục lộ 405
tôi tin em sẽ nhớ (chút gì) một ngày nắng
ở đồi núi
Quán Trọ Hành Tinh / Planetary Inn
And this sense, blood flowing over hands over musical instruments?
History moves its foot, slowly, taking its time.
The spider-web of paradise is weaving a tapestry of dreams:
tháng tư
những ngày như bữa nay, một nền âm lập cập đầu gà chỉ hướng gió
những cuốn sách mùa thu chống chọi mối ăn
những bữa cơm phanh thân mướp đắng
những gã bù nhìn ngã sụm, mùi keo
một cồn mây đùn trắng sọ
Mùa Xuân Căn Phòng Trạm Dừng
Tôi ngủ đêm đầu xuân trôi qua không biết
khuôn mặt một người bạn cười
giữa đám đông phấn trắng và lửa sáp
thành phố đang bắt đầu mùa kịch
Huyết Âm của Nguyễn Lương Vỵ
Nguyễn Lương Vỵ cảm ứng sâu đậm với những nhà thơ tượng trưng, anh không chừng là nhà thơ duy nhất còn giữ một linh hồn tượng trưng trong số những người làm thơ trong vùng trời ngôn ngữ Việt hôm nay.
Travel/Du Chơi
my name is yellow snow can be jay-blue whitist
you once lived the most agile courtesan
in Nguyen Du’s Kieu
bìa mang tên hoàng tuyết hay còn gọi là nửa bạch bán thanh
nơi ả đào lanh lợi nhất có lần đã sống
trong Kiều Nguyễn Du
Từ Oscar Wilde đến Edmund White
Thân xác, cảm thức, khẩu vị, tình yêu, cô đơn, sự giao tiếp thân mật của thể xác, sự hoang trống để lại từ tình yêu, cái chết, tất cả có ý nghĩa khi con người được nhìn thấy như một cá thể ý thức, một cá thể yêu đương.
Đọc VIẾT* của Nhã Thuyên
Những truyện, thơ, và những mảng ghi rời và độc thoại làm thành một tác phẩm đầu tay của Nhã Thuyên cứ như là một thành phố nhiều mặt. Mỗi lần đọc thành phố …

Bình Luận mới