- Tạp Chí Da Màu – Văn chương không biên giới - https://damau.org -

Cố Gắng Làm Một Bài Thơ Khó Hiểu

 

 

 

thấy người ta làm thơ khó hiểu sang trọng quá
bèn bắt chước
mở tự điển tìm từ ngữ
tha hồ chữ để ném quăng tung tóe

những chữ nghĩa vô tội vạ
không phản ứng gì cả
khi người ta đem ra vặt lông mổ bụng nhồi nhét
trơ trẽn cười toe toét

những chữ lẽ ra nằm phía sau thì nhảy bổ ra phía trước
ngang nhiên chen lấn, xô đẩy
những chữ tai to mặt lớn trông khó chịu kênh kiệu
nằm vắt vẻo trên cái nền tảng văn hóa nghệ thuật

tôi có lần xem cảnh một con voi vẽ tranh
người ta bảo vẽ đẹp đó chứ
tôi có thấy gì đâu
những màu sắc loạn xạ vỡ toang như Iraq ném bom tự sát

từ trong cái bồn tắm bước ra
thấy mình thật dễ hiểu
lại dễ bị nhìn thấy, lại dễ tổn thương, dễ chết
khi dùng một vài ngôn ngữ không đúng thời tiết

thiên nhiên có sẵn đấy
những cái tự nhiên có sẵn đấy
lại cố làm cho nó ra vẻ không tự nhiên
những cô người mẫu thấy mình giá trị càng thêm rắc rối

chiều nay có môt gã lang thang qua vườn hồng ở tòa bạch ốc
tưởng mình là tổng thống
đứng lại đọc diễn văn
những người Do Thái ném đá chạy vắt giò lên cổ

còn tôi vẫn ngồi trong mùa thu xinh đẹp nặn óc vặn mình vẹo mẩy
ráng làm một bài thơ khó hiểu
chẳng ai hiểu hết
người ta đã ngủ gục cả trong những hàng ghế trống

 

 

 

.

bài đã đăng của Trần Nguyên Đán

2 Comments (Open | Close)

2 Comments To "Cố Gắng Làm Một Bài Thơ Khó Hiểu"

#1 Comment By T.T On 13/04/2010 @ 12:00 pm

Xin can anh Trần Nguyên Đán, đừng “Cố Gắng Làm Một Bài Thơ Khó Hiểu” nữa. Việc ấy có nhiều người làm lắm rồi. Anh cứ làm những bài như “Phải Tập Quen Với Những Điều Không Tốt” hay “Làm Thơ Trong Khi Soạn Bài Giảng” để tôi [độc gỉa] còn có cái để đọc.

#2 Comment By Trần Nguyên Đán On 14/04/2010 @ 4:07 am

Thế anh T.T có thấy bài thơ này “khó hiểu” không?
Nếu mà anh vẫn thấy nó “dễ hiểu”, tức là sự cố gắng của tôi đã thất bại rồi (cười)
Lâu lâu đùa với anh em cho vui một chút ấy mà. Tôi thì chẳng bao giờ làm thơ “khó hiểu” được đâu.
Cám ơn anh T.T. Sự góp ý của anh làm tôi vui lắm. Có người đọc thơ mình, nhắc mình, đó là một niềm vui.