Bài đã đăng của Ngô Nguyên Dũng
Sinh năm 1951 tại Sài gòn.
Du học và định cư tại Cộng hoà Liên bang Đức từ 1970.
Cộng tác với Làng Văn, Văn Học, Thế Kỷ 21, Gió Văn.
Tác phẩm:
- Dòng chữ tâm tình (tập truyện, Văn Nghệ, 1988)
- Mười hai hoa cúc (tập truyện, Văn Lang, 1988)
- Đêm (truyện vừa, Làng Văn, 1989)
- Tiếng núi (tập truyện, Làng Văn, 1992)
- Chuông đêm (tập truyện, Làng Văn, 1992)
- Gia đình Cún (tập truyện, Làng Văn, 1994)
- Âm bản (tập truyện, Minh Văn, 1994)
- Khung cửa nắng (truyện dài, Văn Học, 2000)
- Hòn còng lửa (tập truyện, Văn Mới, 2002)
- Ngôn ngữ tuyết (tập truyện, Quyên Book, 2006)
Chữ "mình" trong tiếng Việt
Mà tôi, một kẻ tha hương dầm dề ngần ấy năm dài nơi đất khách, vẫn mộng mị và suy nghĩ, vẫn nói và viết bằng tiếng mẹ đẻ trơn tru hơn ngôn ngữ bản xứ, là điều tôi nên tự hào hay tự trách?
Tiếng suối đêm giao mùa
Tôi hoang mang giữa khoái lạc thân xác và mặc cảm tội lỗi là kẻ ngoại cuộc, vô trách nhiệm trước những tang thương dồn dập trên đất nước ….Tôi nấc nghẹn, trào ra chất hoan lạc có chiều sâu của nỗi đau không thể giải thích.
Nhân chứng
Ký giả Huy Sơn đứng ngơ ngác trong mưa. Lần nầy, thầy mới thật sự tin rằng mọi chuyện vừa qua chỉ là một giấc chiêm bao. Không chừng khi mưa tạnh, tỉnh dậy mới hay là tảng đá trời đã chìm sâu dưới lòng đất từ khi nào
Cuối Cùng, Không Còn Lại
Tuổi chúng tôi cách nhau năm một, tâm tính nhiều điểm bất đồng, nhưng có nhiều gắn bó trong quá khứ: thuở nhỏ học cùng trường, đi về chung mỗi ngày. Tôi sống động, bất chấp như ve; Luận nhu mì, cần cù như kiến. Sau tú tài đôi, tôi ra nước ngoài; Luận ở lại, nhập ngũ. Vài năm sau chiến tranh, Luận đi tù cải tạo, được thả rồi vượt biên.
Chữ Hạnh
Nhưng làm sao ông bôi xoá được những đường nhăn, những đốm da mồi tuổi tác trên đôi gò má, lấm chấm dọc sống mũi? Và vô số ý nghĩ ngổn ngang dằn vặt tâm trí ông lâu nay về một chữ, chỉ một chữ duy nhất mà ông không thể định nghĩa rành mạch, xác đáng: chữ Hạnh.
Bi kịch rừng
Nguyễn lắp bắp: ‘‘Ngoan nào, ngoan nào,’’ hai tay ấn đùi Xoan xuống. Nguyễn để Xoan chủ động, mắt vẫn trâng trâng soi vào khoảng mịt mùng của cảm xúc dật lạc, của mặc cảm tự ti, của cuồng vọng sắt máu. Có điều lạ, trí Nguyễn thường loé ra những mưu toan nham hiểm trong cơn khoái ngất. Lần này là kế hoạch dành cho bọn Nam kỳ, nếu phải rút đi, sẽ ra chỉ thị cho chúng tìm cách cấy mầm quan hệ với phụ nữ Nam bộ, phòng khi về sau trở vào, dễ bề thao túng.
Thương tích thời gian
Từ tháng hai, bọn sinh viên da vàng đã bắt đầu rục rịch. Mỗi tối, tin chiến sự từ bên nhà được hai đài truyền hình chính tường thuật càng lúc càng sôi động. Triệt thoái cao nguyên. Dân chúng từ miền ngoài xô nhau tản giạt về Đà nẵng, Nha trang. Tin Mỹ việt nam hoá toàn bộ chiến cuộc, không tiếp tế đạn dược.
Tháng chạp, chợ rằm
Chỗ nằm của chị Thập toả hương lạ, pha trộn giữa hoa trái đồng nội và mồ hôi thiếu nữ. Thêm vào là nỗi rạo rực chờ sáng khiến Nha khó chợp mắt. Vừa thiêm thiếp, nó đã choàng tỉnh vì tiếng động khẽ. Hé mắt, Nha thấy chị Thập đang đứng chải tóc bên khung cửa. Không biết có phải vì mơ tưởng mà sao Nha thấy như thể chị đang chiếu sáng.
Điểm Tâm Ở Nữu Ước
Thảo trịnh trọng cởi quần áo cho Đông, cho mình, rồi khép nép nằm xuống tấm nệm chật, giữa mớ cạc-tông và chồng sách báo bừa bãi. Nàng nâng tay Đông áp lên ngực. Thịt da nàng hân hoan trổ đoá. Chân nàng mở ra cho Đông lách vào. Ấm áp bứt rứt. Man dại thú vật. Giác quan nàng trở nên lạ lùng, cảm nhận trong mồ hôi Đông có lẫn mồ hôi Max, trong thân thể Đông có ẩn thân thể Max, trong cường tráng Đông có suy diệt Max.
Lời quá khứ độ lượng
Tôi và Nguyện chia tay nhau không nhiều nước mắt. Sau bảy năm sống chung, chúng tôi mới nhận ra những khác biệt. Nguyện thích bộc bạch, tâm sự, tôi hiếm khi. Nguyện có nhu cầu đời sống cao, gần như phí phạm, tôi nghĩ rằng mình đơn giản, cần kiệm mà dưới mắt Nguyện, tôi là một người keo kiết.
Thật ra lý do chúng tôi quyết định…
Nhật Ký Mùa Phượng Vĩ
Cho tới khi biến cố xảy ra. Con bé ấy học chung lớp với cô, an-nam-mít rặt, vóc dáng nhỏ thó, yếu đuối, lúc nào cũng sụt sịt hen suyễn vì chứng dị ứng kinh niên. Sáng đó, cả lớp vừa đọc xong bài kinh kính mừng thì sơ giám thị bước vào, vẻ mặt nghiêm nghị. Sơ gọi con bé an-nam-mít lên, gằn giọng buộc tội nó là đứa đã lén tô lên vách cầu tiêu hàng chữ ‘‘thực dân Pháp, kẻ sát nhân’’.
Sao trong vạt áo
Những khi Đoan ngồi cạnh Trang, thấy chênh vênh khác biệt. Một Đoan đằm thắm chịu đựng, một Trang sôi nổi phản kháng. Vậy mà, lạ thay, trong dạ tiệc hôn lễ Đoan lần đó, lúc tôi choáng váng hơi men, ra ngoài hóng chút hương đêm thì gặp Trang đứng tựa trụ đèn tắt bóng. Kiểu đứng rụt vai, khuềnh khoàng là lạ ấy chỉ mình Trang có.
Chiếc răng sữa
Thứ âm thanh bắt ông tỉnh ngủ sáng nay không phải tiếng chuông điện thoại rất nhiều lần vang dội buốt óc trong giấc mộng hằng đêm, mà chỉ là chuỗi tiếng động rón rén, gần như rụt rè của một sinh vật quen thuộc. Ông cố hình dung. Âm thanh nghe như tiếng chân từ một góc tường vôi bước ra, dò dẫm lên sàn gỗ xiên xéo nhiều vết trầy trụa của quá khứ.
Dấu Giày Đón Bình Minh
ôi muốn nói thêm, phần số tôi may mắn hơn Vĩnh, nhưng ngập ngừng không ra lời, có cảm giác bất nhẫn. Tôi nhớ mình cũng đã ngập ngừng như thế trong lần điện đàm vừa qua với Vĩnh. Tôi hỏi thăm sức khoẻ cậu em. Giọng cười khinh bạc hắt vào ống nghe, vẫn vậy anh ạ, rồi anh coi, em sẽ sống lâu ngang ngửa ông Bành tổ;
Triết lý của tóc
Đoạn đường từ nhà trọ Vận tới trường đại học có một hiệu hớt tóc mang cái tên ngộ nghĩnh: ‘‘Triết lý của tóc‘‘. Nó bắt Vận thắc mắc, tóc cũng có triết lý nữa …
Khoảnh khắc
muốn đập vỡ tư tưởng mình ra
và tất cả
để không còn mặt trời núi hoạ tưởng địa đồ cùng lịch sử
trò sáng tạo chỉ là
khoảnh khắc những phù hoa…
Hồi ký của Nguyễn thị
Tôi biết Phán viết văn, làm thơ cho vài tờ báo văn chương. Tôi có đọc qua, rồi quên. Những bận tâm của Phán và của tôi không giống nhau. Với tôi là chuyện cơm ăn áo mặc cho một gia đình bốn nhân tố. Với Phán là điều gì đó viển vông, mơ hồ, không thực tế.


Bình Luận mới