- Tạp Chí Da Màu – Văn chương không biên giới - https://damau.org -

Người con gái trên đập nước

 
trong những giấc mơ sau đêm đó tất cả đã đổi màu

em trễ dậy trước bờ đập nước, lên đầy mọng lá
cuối sợi thừng mục rữa, chậm quay trên nước
múa điệu xoay trong giấc ngủ người chết, sợ hãi
dây sẽ chùng, em sẽ rơi lại vũng lầy
không trì kéo
tương lai, băng đã đóng cửa
bậc đá em tìm thấy và tuyết rơi trở đất
nơi em nằm, tràm trắng lạnh

em nhận vòng quay tròn của dây thừng,
dâng lên từ nước đập, đầu trái phải lắc lơ
mơ ngày xuống biển, những đá xanh hạt sạn,
như tìm gương mặt người cứu rỗi, đến trễ

em trôi, đến chốn, chắc chắn ngày trở về
tôi thấy hết, trong cánh trà lúa sớm, tóc bện
khô mau dưới nắng rớt lại qua môi

xa, đường đi bóng mây mặt nước,
cá khổng lồ lượn dưới lạnh, em cao lên hơn,
tuyết ngừng rơi và mặt trời đông xô đầy thung lũng,
nắng rọi sáng, soi mỗi người trong cuộc
phục sinh không thể

thấy hết, đĩa vàng chảy nhạt nhợt đông
trên mặt đất trắng khô, xê dịch thân thể
trong tưởng tượng không trí nhớ, ít ra,
tôi nghĩ những bậc thang thấp dưới chân em,
đã lâu không chờ, như cung đài dưới nước,
chói nắng và dịu thương, bây giờ em lên trước mặt

tất cả những thường thực nhất, trong tôi tim đập nhịp loạn,
đoán chừng gì sắp đến
người con gái chết trôi lên ngang
bậc cao nhất đập nước, trên hơn nữa,
dang tay rộng, miệng há lớn chỉ tôi:
em đã được cứu rỗi”, và tôi, kẻ cứu tinh trang mẫn
từ miệng lời không ra âm, chỉ một dòng nước
đậm màu như mật, thẫm từ môi

thức giấc giữa đêm chết, vung vãi,
nhiều mảnh rớt lại từ kính loạn hoa mộng mị
hình dạng của trí nhớ và đời sống thực,
ngác họng, tìm hớp thở, ngóng luồng nắng cuối cùng,
như tôi, không là cô gái, đã chết trôi, muốn trồi
lên từ đáy biển, phổi gần như cháy bật

da trám mồ hôi, không phải vũng nước
nơi tôi bị đốt cháy, không còn biết được
run rẩy, dậy lên từ cánh ngực mới

3/07

bài đã đăng của vi lãng