khi 3 giờ sáng em còn lết trên đường phố hẹp Sài gòn chưa tắt ánh đèn
anh bỏ đi khi em ụa mửa vài lần sau ngày hành kinh cuối
em nằm trong cái thau bự chứa đầy nước ấm
cái thai lớn dần đẩy cái rún lồi ra khỏi lỗ
em chửa rồi sau vài tháng biết yêu
em nhúng cái bụng tròn tròn dưới làn nước biển Vũng Tàu
tháng ba nắng nóng dường như hơn 36 độ
tháng ba hãi kinh em đạp vỡ bầu nước ối chui ra khỏi tử cung mẹ
khi mẹ lặc lè chạy, chạy, chạy trên con đường vô Nam xa ngái
mẹ đẻ em rớt giữa đường tìm kiếm tự do
em di dân khi còn đỏ hỏn
biển là một nhắc nhở như kinh nhật tụng
em lại lặc lè như mẹ xưa kia . . .
và em lại chạy
tìm anh giữa sóng cuốn đời đời xa xăm tận đại dương nào
tìm anh giữa những màu cờ lạ lẫm
đỏ hoe.
.