- Tạp Chí Da Màu – Văn chương không biên giới - https://damau.org -

ảo ảnh

                              Ảo Ảnh Đỏ (hmq – 2023)

1

Khi người yêu tôi ngủ, nàng ôm mặt khóc rưng rức. Tôi vỗ về, bảo em xem đó, hôm nay, trong phòng mặt trời vẫn mọc, đang rực sáng trên biển. Nàng tiếp tục khóc thầm, và cả đêm như thế.

Khi người yêu tôi ngủ, tôi hôn lên ngực nàng. Qua làn da mỏng như tơ trời, tôi thấy được trái tim nàng, bên phải, đỏ tươi và đang đập đều theo mỗi tiếng nấc.

2

Tôi hỏi, tại sao là bỉ ngạn hồng? Chữ bỉ ngạn thường thấy trong kinh Phật, nghĩa là qua bờ bên kia, đến giác ngộ, hết sinh diệt, từ chữ Phạn paramita. Đứa cháu gái cười, bên này tụi nhóc dùng chữ hoa bỉ ngạn để nói về sự chia tay trong tình yêu, như một đóa hoa pháo bông đã rụng hết lá.

3

Bên kia cánh cửa là một khoảng tối đen. Tôi hỏi vọng nhưng không nghe một tiếng trả lời. Mở cửa bước vào, trong bóng tranh tối, tôi thấy một chiếc giường trải drap trắng đặt ở góc phòng. Cạnh bức tường bên phải, một người con gái, nhìn rất quen, đang lấy tay khoét rách một lỗ nhỏ, kề miệng vào đó nói gì gì đó tôi không nghe rõ.

4

Cuối cùng tôi cũng đến được thành phố cực bắc của trái đất, nơi dân số chỉ vỏn vẹn vài ngàn người. Ngày tôi đến là cuối đông, trong bóng đêm vô tận chợt thấy những ánh xanh hồng tràn ngập chân trời.

Mang súng dài để phòng khi gặp gấu tuyết, tôi chạy chân trần trên bãi cát ngút ngàn. Chạy hết nửa ngày, đến giữa hai đồi thấp, nơi dân địa phương bảo là cổng trời, bên kia chỉ là băng tuyết quanh năm.

Giữa cổng trời, ai đó cắm một tấm biển trắng, chữ đen. Đến gần, thấy những hàng chữ viết chi chít bằng một mẫu tự tôi chưa từng gặp.

5

Giữa bữa ăn tối tôi đi lên căn phòng cao nhất, từ đây qua khung cửa kính có thể thấy được cả thành phố. Cây cầu bắc ngang vịnh nước bến cảng tối, ánh lên màu vàng cháy chân trời mới. Tôi mở cửa ngoài ngẩng mặt chụp giật. Rơi từ đây tôi sẽ cố lượn người qua bên trái để thấy được gia đình quanh bàn ăn. Thằng bé  đưa hai tay lên ngang đầu đánh nhịp nhạc. Hai vệt nắng sáng chảy tràn xuống tường vàng vọt. Không còn vật chất tối.

6

Một tàng cây, im lớn giữa đồng trống. Rất gió. Tấm biển quảng cáo người ca sĩ mắt nâu. Trong điện thoại, tôi nghe tiếng được tiếng không, phần vì giọng nói bên kia không thân thiện lắm, phần vì gió át. Nghe như là “xanh à, xanh đã làm được gì trong giấc mộng đỏ này”.

vi lãng
(10/2024)

bài đã đăng của vi lãng