khi sắp sửa cải táng nó lần thứ ba trong một năm
thì sau nhiều lần bươi móc
nó chẳng còn gì dù chỉ còn xương trắng
dính bùn đen
khi tôi phơi nó ra nắng
mắt nó hấp háy vì chói
răng nó rụng gần hết, cứ nhe cười
tóc nó đổi màu liên tục
bay từng sợi từng sợi như tơ trời vương vấn
bà mẹ nó!
nó muốn sống
mười ngón chân nó động đậy
mười cái móng nhọn hoắt siêu phàm bấu lấy đất hoàng hôn
màu vàng ệch của nước rỉ
mùi hôi hám của thế kỷ
bám riết “tuổi đá buồn” ủy mị
chừng như mảnh vải liệm quấn tròn ngang dọc
cứ quấn tròn ngang dọc
lên sự nảy nở núi đồi xa xăm
nó nằm dài
phơi vũ trụ ra ngoài biên giới cấm
của sự tái sinh hỗn xược
nó định lấp liếm
bằng một nụ cười mỉm.
.