Thời gian là của những năm 60 thế kỷ trước, không gian là một thành phố nhỏ miền Trung nước Việt. Câu chuyện xảy ra dưới mắt nhìn một đứa bé chưa tròn tám tuổi. Với những bước trẻ thơ nhập nhằng giữa hai thế giới: Bên Này và Bên Kia, khi đứa bé ấy lỡ dan díu với một “Lời Nguyền”. Xin trân trọng gửi tới bạn đọc phần 3 của truyện dài “Lời Nguyền Ở Thế Giới Bên Kia” của Hoàng Chính.
9
Đi dọc hết một dãy hành lang. Tôi trố mắt nhìn. Những căn phòng giống hệt nhau. Cửa gỗ chớp, sơn xanh. Hai bên là hai cửa sổ. Tất cả mở toang. Những giường sắt san sát nhau. Những bóng người lặng lờ. Áo khoác màu xanh lợt. Những chiếc giường cài tấm bảng gỗ ở một đầu, trên đó kẹp những trang giấy. Những con người nằm ngồi nghiêng ngả. Những dây truyền nước biển vắt ngang vắt dọc. Những màn che muỗi buộc túm ở đầu giường. Hết cái hành lang có tường quét vôi vàng ệch. Rẽ phải, đi dọc theo hành lang một dãy nữa. Lại những phòng vuông vức với tường vôi xanh nhạt. Những cửa chớp mở toang, những giường sắt san sát bên nhau, những hình người khoác áo xanh, nằm ngồi ngả nghiêng. Tôi hì hạch cố bước thật nhanh cho kịp ông y tá đầu hói. Mẹ một tay ôm cái tay nải, một tay kéo tôi đi. Những khung cửa chớp màu xanh lục loang loáng dạt về phía sau. Hành lang lót gạch hoa bồng bềnh.
“Mẹ ơi, con chóng mặt.” Tôi níu chặt bàn tay mẹ cho khỏi ngã.
“Bác ơi, chờ mẹ con em một tí. Cháu nó bị chóng mặt.” Mẹ gọi với tới trước.
Ông y tá đầu hói đứng sựng lại. “Gần tới rồi.”
Con mắt xếch nhìn tôi. Tôi nhắt nghiền hai mắt, xua cơn chóng mặt.
“Con trai mệt rồi à?” Ông y tá đầu hói cười sau câu hỏi.
“Cháu nó chóng mặt.” Mẹ đỡ lời tôi.
“Nghỉ một tí vậy.” Ông y tá đầu hói đứng sát bờ bậc thềm, nhìn mông lung ra khoảng vách tường trước mặt. Miệng huýt sáo vang vang.
“Đỡ chưa con?” Mẹ xoa trán tôi, hỏi.
“Đỡ rồi.” Tôi nắm lấy bàn tay mẹ. Bàn tay ấm.
“Cháu nó đỡ rồi, bác ạ.”
“Vậy thì mình đi tiếp nhá. Gần đến rồi.” Ông y tá đầu hói xoay lưng dợm bước. Tôi với mẹ lẽo đẽo theo sau. Đi dọc hành lang, đến góc quanh, ông y tá đầu hói rẽ trái. Tôi với mẹ rẽ theo. Một đồng cỏ hoang vu hiện ra. Cỏ xanh mướt. Gió hiu hiu thổi. Mùi bùn đất thoang thoảng trong gió. Nghe như mùi bùn quen thuộc bọn trẻ con chúng tôi vẫn gặp những khi lội xuống ao vớt hôi những con cá nhỏ lúc người lớn tát ao, bắt cá. Tôi bước theo bàn tay dẫn lối của mẹ nhưng cái cổ xoay ngang, con mắt nhìn đồng cỏ không chớp. Lâu lắm rồi không được chạy vòng trên sân cỏ. Đánh thức những con cào cào. Đuổi lũ cánh tím bay xòa trong nắng, để tuôn ra những tia ngũ sắc lấp lánh. Những con cào cào tinh mắt hơn lũ trẻ chúng tôi.
“Tới rồi.” Ông y tá đầu hói nói, chân rẽ vào một trong vô số những căn phòng giống hệt nhau. Ông đi xăm xăm lại chiếc giường trống trong góc phòng. Những chiếc giường xếp cạnh nhau sát hai vách tường, chừa một lối đi ở giữa.
Ông y tá đầu hói gài xấp hồ sơ vào miếng bảng gỗ nhỏ treo ở đầu giường. “Giường của cháu đây. Số 6 nhé. Nhớ đấy.”
Tôi lúng túng nhìn quanh. Bốn chiếc giường trống trải. Chỉ một chiếc có người nằm. Một người đàn bà mặt đầy nếp nhăn, đắp chăn đến tận cổ, hai mắt mở hé nhìn chúng tôi.
“Mấy giường này còn trống, hai mẹ con muốn nằm ở đó cũng được. Khi nào có bệnh nhân mới thì trả chỗ cho người ta,” ông y tá đầu hói nói.
Mẹ lí nhí, “Cám ơn bác”.
“Mười hai giờ trưa và năm giờ chiều là giờ phát cơm. Nhớ đừng đi đâu.” Ông y tá đầu hói dặn dò trước khi bước đi.
Tôi nhìn mẹ. Mẹ cũng nhìn tôi. Chẳng biết phải làm gì. Chán, tôi lại nhìn quanh. Đầu giường có cái tủ sắt nhỏ. Mẹ ngồi mém lên giường. Tấm vải ra trắng loang lổ bọc quanh cái nệm mỏng võng xuống. Đám lò so bên dưới kêu kẽo kẹt.
Vậy là tôi thành bệnh nhân của nhà thương thành phố. Ba chữ Tổng Y Viện chững chạc đứng trước cái tên của bệnh viện mà tôi thấy lúc xe hồng thập tự đi qua cổng chính còn hiện rõ trong đầu tôi. Tôi không kịp đánh vần tên bệnh viện nhưng ba chữ Tổng Y Viện cũng khiến tôi thích thú. Những từ ngữ sang trọng và xa lạ. Chuyến “đi xa” đầy thú vị. Mai mốt con bé Phụng tha hồ tròn mắt nghe tôi kể về những điều kỳ lạ ở một thế giới mà nếu không đi qua, tôi sẽ chẳng bao giờ hình dung ra được.
“Mới nhập viện đấy à?” Giọng nói khàn làm tôi giật mình.
Người đàn bà trùm chăn tận cổ hỏi.
Mẹ lúng túng, “Vâng ạ.”
“Mẹ bệnh hay con bệnh?” Vẫn giọng đàn bà khàn đục.
“Thằng cháu nó ốm, bác ạ.”
“Thấy nó tỉnh như sáo mà sao phải xuống tận đây?”
Không nghe mẹ trả lời. Tôi nhìn khuôn mặt xương xẩu, xanh xám của người đàn bà. Mép chăn che cái cằm nhọn. Rồi tôi nhìn lên mẹ. Mẹ chớp mắt. Môi mẹ mấp máy. Mẹ có điều gì muốn hỏi, nhưng dường như mẹ không biết phải hỏi như thế nào để có được câu trả lời. Tôi vẫn có những lúc như thế. Thầy giáo Quỳnh giảng bài xong, bảo có trò nào muốn hỏi gì không, tôi muốn hỏi nhưng không biết sắp xếp chữ thành câu thế nào cho suông nên cứ mấp máy đôi môi, cứ nhấp nhổm trên ghế. Mẹ cũng đang bồn chồn với cái câu muốn hỏi. Mẹ chớp mắt. Mẹ mấp máy đôi môi. Mẹ có nỗi băn khoăn của mẹ, riêng tôi, tôi thích thú lẩm nhẩm hai chữ mới mẻ vừa nghe được: “Nhập viện.”
Sau cùng mẹ buột miệng, “Tận đây là sao hở bác?”
Người đàn bà mặt xương xẩu bật cơn ho rũ rượi. Hai mắt nhắm nghiền. Cái đầu rung bần bật. Những lò so giường cót két theo nhịp rung của thân người. Đứng ở góc phòng, tôi sợ hãi nép vào bên mẹ. Tôi thấy những giọt nước mắt lăn xuống lớp da khô trên má người đàn bà có gương mặt xương xẩu. Một lát, cơn ho dịu dần, rồi tan biến. Người đàn bà có khuôn mặt xương xẩu nằm yên. Mẹ cũng không dám lập lại câu vừa hỏi.
“Nằm nghỉ cho khỏe đi con.” Mẹ nói.
Tôi thả đôi dép xuống nền gạch, leo hẳn lên giường, nhẹ nhàng nằm lên tấm nệm mỏng, mềm và êm. Chưa bao giờ tôi được nằm trên giường nệm. Từ thuở bé, đã toàn nằm giường gỗ, nằm chõng tre, trải chiếu lên trên. Từ thuở bé đã quen ngủ trên nền gỗ hay nan tre cứng, giường nệm cho tôi cảm giác kỳ thú lạ lùng. Phải “đi xa” mà được nằm giường nệm trải vải lót trắng thế này thì cũng đáng. Mai mốt về, tôi sẽ nói với Phụng như thế.
“Mẹ ơi,” Tôi gọi.
Đang loay hoay xếp áo quần vào ngăn tủ ở đầu giường, mẹ ngừng tay, nghiêng đầu, “Sao con?”
Tôi thích cái câu “sao con” của mẹ. Ngắn, gọn nhưng đầy ắp thứ gì đó như sự ân cần và lòng yêu thương. Không ai khác có được câu nói ngắn nhưng tròn đầy của mẹ. Tôi muốn nghe hoài cái câu dễ yêu ấy. Tôi thì thầm, “Mẹ ơi.”
Mẹ ngưng tay, đứng dậy, bước lại sát bên giường, “Con đói bụng hở?”
Không có “sao con?” tôi buồn tình, ngập ngừng, “Sao nhà thương không rắc vôi ngoài cửa?”
Mẹ nhìn ra cửa, nghĩ ngợi một lúc, rồi quay lại nhìn bức tường màu xanh nhạt loang lổ những chỗ tróc vôi, rồi nhìn tôi, “Mẹ cũng không biết nữa.”
Không có những vạch vôi trắng, tôi cảm thấy bất an. Như ở trong căn nhà không có cửa mà bên ngoài đầy những tay trộm cắp. Lúc còn ở nhà, dù cửa mở toang, tôi vẫn thấy yên tâm bởi có vạch vôi bột trắng tinh viền quanh nhà. Khi cần bước ra phía ngoài vạch vôi trắng, tôi thấy lạnh dọc theo sống lưng.
Loài yêu quái mang hình dạng những người đàn bà trùm khăn trắng, không chân, lướt đi trong đêm tối. Khăn choàng loạt xoạt vướng vào những vẩy gai trên cành cây. Loài yêu quái đi bắt trẻ con. Hình ảnh hai chị em sinh đôi nằm trên hai chiếc chõng tre, trùm kín từ đầu đến chân một màu trắng toát, trong căn chòi không che chắn, gió thốc bốn bề in đặm trong trí nhớ.
Bệnh viện không rắc vôi trắng. Cửa lúc nào cũng mở toang. Tôi sợ.
Ngày đầu tiên của tôi ở nơi chốn lạ lùng. Giữa những bức tường quét vôi xanh nhạt. Giữa những chiếc giường sắt tróc sơn loang lổ, với nệm mỏng, khăn trải trắng ngả vàng, mùng mền treo nhùng nhằng ở đầu giường, và một người đàn bà mặt mũi nhăn nheo. Mới đang rì rầm giọng nói khan đã lăn ra ngủ. Ngày đầu tiên của tôi trong chuyến “đi xa”, đến một nơi rất xa, và quá đỗi lạ lùng.
10
Lộp cộp. Những tiếng động khua đều trên nền gạch. Một hai, một hai. Tôi mở choàng mắt. Người đàn ông. Người đàn bà. Áo choàng trắng. Người đàn ông: Ống nghe khoác trên vai. Người đàn bà: Cuốn sổ dầy trong tay này. Cây bút màu xanh trong tay kia. Hai người đến sát bên giường tôi. Người đàn ông to lớn. Người đàn bà nhỏ nhắn. Bốn con mắt đăm đăm.
“Bác sĩ khám bệnh cho cháu đây.” Giọng người đàn bà. Trong trẻo, nhưng sao vẫn làm lồng ngực tôi thắt lại. Khó thở. Chóng mặt. Tôi nhìn qua góc phòng. Mẹ đang bước vội về chỗ tôi nằm.
Người đàn ông ngồi xuống cạnh giường. Chiếc nệm lún xuống kéo tôi tuột về phía ông ta. Tóc cắt ngắn. Bạc trắng hai thái dương. Ông ta mỉm cười. Với ai, tôi không biết bởi ông ta không nhìn tôi. Tôi chống tay cố ngồi dậy nhưng cái nệm trũng xô tôi về phía ông khổng lồ.
“Phải cu Vũ đây không?” Giọng đàn ông.
Tôi ngậm câm. Mẹ đến sát bên giường suýt soa, “Vâng, cháu Vũ đấy ạ.”
“Bác sĩ khám bệnh cho cu Vũ đây.” Cô y tá nói.
Ông bác sĩ nghiêng đầu nhìn xấp giấy trong tay cô y tá. Ông lẩm bẩm câu gì đó bằng thứ tiếng gì đó lạ hoắc. Cô y tá gật đầu. Ông bác sĩ chăm chú nhìn những dòng chữ trên trang giấy. Hai đầu lông mày nhíu vào nhau trên trán. Những cái nhíu vào nhau của hai đầu lông mày tôi vẫn thấy ở thầy giáo Quỳnh. Trán thầy Quỳnh nhăn đặm, lông mày thầy Quỳnh nhíu sát vào nhau mỗi khi có chuyện không vừa ý. Cái lần một đứa trong lũ học trò chúng tôi mồi lửa làm cháy đám cỏ khô sau trường học, lông mày thầy giáo Quỳnh cũng đan nhíu vào nhau như thế.
Ông bác sĩ vẫn lẩm nhẩm đọc. Rồi ông ngừng và hứ lên một tiếng. Cô y tá cũng lặng lẽ gật gật cái đầu. Những sợi tóc rung rinh trước trán. Không một tiếng động trong căn phòng. Mẹ đứng cạnh đó. Hai con mắt mở lớn, chờ đợi.
Ông khổng lồ đặt tay lên trán tôi. Rồi vén áo tôi lên, đặt cái loa ống nghe lên ngực. “Thở mạnh cho bác xem nhé.” Ông nói.
Tôi bối rối. Mẹ đứng ở cuối giường, nhắc nhỏ, “Thở mạnh đi con.”
Tôi cố thở thật mạnh. Ông khổng lồ gật gù. Cái loa ống nghe lạnh toát. Cái loa rà trên ngực tôi. Bên trái. Bên phải. Cái loa xoay vòng vòng. Rồi ông khổng lồ đẩy tôi nằm nghiêng. Cái loa lại chạy vòng vòng trên lưng. Thở mạnh cho bác nhé. Ông khổng lồ nhắc. Rồi ông nói gì đó bằng thứ tiếng gì đó với cô y tá. Cô y tá chăm chú ghi chép. Thỉnh thoảng lại gật đầu. Rồi xoay cho tôi nằm ngửa. Những ngón tay gõ lộp cộp trên ngực, trên bụng. Ngực tôi kêu loong coong. Bụng tôi kêu bồm bộp. Ông khổng lồ lại nói gì đó bằng thứ tiếng gì đó với cô y tá. Cô y tá chăm chú ghi chép vào trang giấy.
Ông khổng lồ lại vạch mí mắt tôi. Soi mói nhìn. Rồi ông lấy đèn bin soi tai, soi mắt, soi cổ họng. Tôi ngoan ngoãn kêu A khi ông khổng lồ bảo kêu. Những thứ này tôi đã trải qua. Ở phòng khám bệnh xá nơi bố làm việc, tôi cũng kêu A thật to, tôi cũng thở ra hít vào thật mạnh. Ông khổng lồ lấy búa gõ đầu gối. Ông khổng lồ khẽ lắc đầu. Tất cả những chuyện này tôi đều đã trải qua. Quen, tưởng như đã gặp nó cả trăm lần. Cô y tá cũng lắc đầu. Ông khổng lồ nói gì đó với cô y tá và cả hai cùng lắc đầu. Tôi nhìn mẹ. Những cái lắc đầu luôn làm mẹ hoảng hốt. Mắt mẹ mở lớn. Môi mẹ mấp máy. Những lúc đứng trước bàn thầy giáo Quỳnh mà không thuộc bài môi tôi cũng mấp máy như thế.
Sau cùng mẹ buột miệng, “Cháu có sao không ạ?”
Ông bác sĩ nhìn mẹ. Không có câu trả lời. Mẹ hỏi lại, giọng khẩn thiết, “Cháu nó sao không, bác sĩ?”
“Chúng tôi sẽ cố gắng hết sức” là câu trả lời của ông khổng lồ.
Ông khổng lồ xoa đầu tôi rồi cùng với cô y tá qua giường của người đàn bà xương xẩu.
“Thế nào, đêm qua bà có ngủ được không?” Lại cái giọng đàn ông. Nhưng âm hưởng câu hỏi ấy có gì đó thấp thoáng cơn vui, như đang hỏi chuyện một người thân thuộc. Bỗng dưng tôi thấy lẻ loi. Bỗng dưng tôi thấy chỉ có tôi với mẹ là quen biết nhau. Tất cả thế gian này chỉ toàn người xa lạ.
Ông bác sĩ to lớn với cô y tá bé xíu đứng ngang vai ông rời phòng. Tiếng giầy đinh vang dọc hành lang. Lộp cộp. Lộp cộp. Át cả tiếng dép nhựa loẹt quẹt.
Tôi chưa kịp hoàn hồn thì cô y tá đã trở lại. Cái hộp có tay cầm bằng gỗ đựng đầy chai lọ trong tay. Cô đi thẳng về phía chiếc giường số 6. Cô đi thẳng về phía hai mẹ con tôi.
“Cu Vũ đâu rồi?” Giọng reo vui nhưng vẫn làm tôi ngộp thở.
Đặt cái hộp lên cái tủ con ở đầu giường, cô lấy ra những bông băng và kim chích. Tôi gườm gườm nhìn cái kim nhọn. Một tay lăm lăm cái kim nhọn, tay kia cầm chằm chặp miếng kính, cô y tá ngồi xuống bên giường. Tấm nệm lại nghiêng qua một bên. Tôi thấy mình ngồi trên chiếc thuyền thúng, bập bềnh trên mặt ao, với những bè rau muống.
“Cho cô mượn ngón tay trỏ nào.”
Ngón tay trỏ bị bắt. Ngón tay trỏ nằm ngoan trong bàn tay cô y tá. An-côn mát lạnh đầu ngón. “Như kiến cắn ấy mà.” Vẫn câu dụ dỗ quen thuộc. Và kiến cắn đau nhói đầu ngón tay. Tôi liếc nhìn giọt máu nở tròn trên đầu ngón tay mình. Cô y tá quệt giọt đỏ tròn ấy lên tấm kính. Rồi cô cho tôi miếng băng dán. Mẹ dán chỗ kiến cắn cho máu thôi chảy. “Xong rồi nhé.”
Cô y tá bỏ miếng kính vào chiếc hộp thủy tinh, xoay qua nói với mẹ. “Cháu mấy tuổi vậy?”
“Tám.” Tôi nhanh nhảu. Mẹ thêm, “Già bảy tuổi. Hai tháng nữa cháu mới tám tuổi.”
Tôi cụt hứng. Tôi muốn tôi tám tuổi. Tôi không thích nhỏ tuổi hơn con bé Phụng hàng xóm. Con bé hát Mưa Rừng hay không tả được.
Cô y tá ôm cái hộp trước bụng, nhìn tôi, “Chưa đầy tám tuổi… Tội nghiệp!”
Cái hộp có miếng kính nhỏ quệt giọt máu tròn cùng với cô y tá ra khỏi phòng. Bỗng dưng cô quay ngoắt lại. Cô bước về phía chiếc giường số 6. Cô bước thẳng đến chỗ tôi với mẹ đang băn khoăn vì hai chữ “tội nghiệp”.
“Cô có cái này cho Vũ xem. Cháu muốn đi với cô không?”
Tôi ngỡ ngàng nhìn mẹ. Mẹ ngơ ngác nhìn cô.
“Cô cho Vũ xem kính hiển vi.”
Mẹ mừng rỡ, “Kính hiển vi?”
Tôi ngơ ngác, “Kính hiển vi.”
Hai chữ hiển vi tôi nghe lần đầu tiên trong đời. Và mẹ chắc cũng may lắm thì nghe một hai lần. Cô y tá khuyến khích, “Đi tới đi lui cho khỏe. Xuống phòng thí nghiệm với cô. Tí nữa cô dẫn về.”
Mẹ hăng hái, “Đi với cô đi con giai.”
Tôi thích thú xỏ chân vào đôi dép nhựa.
“Xem kính hiển vi thích lắm hở cô?” Tôi hỏi, như hỏi một người quen.
“Thích lắm.” Cô y tá vừa nói. Và quay qua mẹ, cô cười, “Chị cho cháu đi chơi nhé.”
Mẹ hăng hái gật đầu, và dặn dò, “Nhớ ngoan nghe con giai.”
Tôi bước đi bên cạnh cô y tá có thân hình nhỏ nhắn. Đi một chặng hành lang, tôi chợt nhận ra mình đã cầm tay cô tự lúc nào.
Kệ. Ai cũng cần có người quen. Cô y tá có thân hình nhỏ nhắn là người quen thứ nhất của tôi ở nơi này.
Từ phòng bệnh của tôi đến phòng làm việc của cô y tá nhỏ nhắn phải qua hai dãy hành lang và tôi chỉ phải dừng lại để thở có một lần. Cô dẫn tôi vòng vo len lỏi giữa những bàn, những ghế, những máy móc ánh lên màu bạc, những ống thủy tinh, những chai lọ xanh biếc. Tôi nhìn chiếc quạt trần xoay vòng trên trần. Rồi vội vã nhắm mắt lại. Tôi không muốn quay theo những cánh quạt nghiêng nghiêng. “Vũ ngồi xuống đây.” Cô chỉ chiếc ghế nhỏ cạnh chiếc bàn gỗ nâu. Cô chỉ cái vật màu đen trên bàn, “Đây là kính hiển vi.”
Tôi tròn to con mắt. Nhất định phải kể cho Phụng nghe về cái vật màu đen lạ lùng này.
Cô y tá loay hoay với miếng kính có giọt máu tôi trải dài màu hồng nhạt. Cô đổ nước tím, nước xanh lên miếng kính. Cô lấy tờ giấy quạt miếng kính. Cô nâng niu nó. Cô nâng niu miếng kính có vệt máu từ ngón tay trỏ của tôi. Tôi thấy mình quan trọng. Quan trọng hơn thằng Đức ngố, quan trọng hơn con bé Phụng hát Mưa Rừng hay nhất nước. Tôi thấy mình đặc biệt hơn bất cứ đứa bạn cùng lớp nào.
“Xong rồi.” Cô y tá loan tin. Tôi hồi hộp nhìn cái vật mà cô gọi là kính hiển vi. Cô đặt miếng kính có vệt máu từ đầu ngón tay trỏ của tôi lên kính hiển vi. Cô làm gì đó mà kính hiển vi chợt lóe ánh đèn. Cô ngồi lên ghế, ghé mắt sát cái ống tròn. Tôi ngồi cạnh, kiên nhẫn chờ.
“Đây rồi. Vũ xem nhé.” Cô đứng dậy, nhường ghế cho tôi. Tôi thấy mình quan trọng. Tôi có bạn là y tá, biết dùng kính hiển vi. Tôi đặc biệt nhất nước.
“Nhìn vào ống kính nhé.” Cô nhắc.
Tôi nheo mắt nhìn vào ống kính. Màn hình màu hồng trải rộng trong cái khung tròn. Những vòng tròn đỏ thắm. Bao nhiêu là vòng tròn nằm sát bên nhau như những cái khuyên đeo tai con gái. Những vòng tròn viền đỏ chung quanh và hồng nhạt trong lòng. Tôi nín thở dán mắt vào những vòng tròn huyền hoặc.
“Vũ thấy những vòng tròn không?”
Tôi hấp tấp gật đầu.
“Hồng huyết cầu đấy.”
“Hồng?”
“Hồng huyết cầu.”
Hồng huyết cầu, hồng huyết cầu, hồng huyết cầu… Tôi lẩm bẩm như đang cầu kinh trong nhà thờ, trước tượng Chúa Cứu Thế.
“Máu của Vũ đấy.”
Cô y tá thích thú nhìn tôi.
Tôi lại dán mắt vào đám hồng huyết cầu trong cái khung tròn của ống kính.
“Tại sao…” Tôi không biết nói sao. Tôi lạc vào thế giới lạ lùng. Tôi bắt gặp tôi ngơ ngác giữa đám hồng huyết cầu màu đỏ thắm.
Sau cùng tôi hỏi, “Cháu đem hồng huyết cầu về nhà được không cô?”
“Trong máu Vũ có hồng huyết cầu, như tất cả mọi người. Nhưng phải có kính hiển vi mới thấy được.”
Tôi thất vọng. Tôi muốn tôi là người đầu tiên chỉ cho con bé Phụng xem những hồng huyết cầu đỏ tươi trong giọt máu ứa ra từ đầu ngón tay mà đôi khi phụ mẹ làm bếp, nó vô tình cắt phải.
“Thích không?” Cô y tá đánh thức tôi.
Tôi hăm hở gật đầu. Tôi vui. Đám hồng huyết cầu cũng reo hò rộn rã trong trí tưởng.
Mới những ngày đầu tiên trong cái bệnh viện lớn nhất thành phố, tôi đã thấy được những thứ mà không phải ai cũng có cơ hội nhìn thấy.
Và tôi học được những chữ tuyệt vời, như những chữ thường ghi trong những câu thần chú của chuyện cổ tích. Kính hiển vi. Hồng huyết cầu.
11
Chín viên thuốc. Cô y tá để sẵn trong cái ly nhựa bé tí. Mẹ đếm đi đếm lại. Mẹ đưa từng viên. Mỗi viên thuốc nuốt xuống là một câu chúc lành. Cầu cho Vũ mau khỏi bệnh. Cái ly thủy tinh cũ xì, đầy những vết trầy sóng sánh nước lạnh. Mỗi viên thuốc là một ngụm nước. Uống hết chín viên thuốc là no. Mỗi viên thuốc là một cái nhăn mặt, là một câu cằn nhằn, là một cái rùng mình và hai ba cái ậm oẹ trong cổ họng. Chín viên thuốc mất toi cả buổi sáng.
“Sao không bỏ hết vào miệng, nuốt ực một cái cho xong.” Bà già có da mặt nhăn nhúm ở giường số 3 nói vọng lại. Ngày nào bà cũng nói câu ấy. “Nhìn thấy ngứa cả mắt.” Câu nói sau cùng của buổi sáng. Bà già khó chịu. Bà già ngủ ngáy rầm rĩ cả căn phòng.
Chín viên thuốc đắng ngắt và cái ly thủy tinh đầy nước lã nhạt nhẽo, lờm lợm. Sáng nào tôi cũng trải qua cái phần điểm tâm ấy. Nhưng chín viên thuốc đã thấm vào đâu so với mũi thuốc chích đau đến ngất xỉu mà cô y tá nhỏ nhắn mỗi ngày đến thăm một lần.
Cái kim dài. Thuốc nước đầy xy lanh. Cô bơm nhẹ cho thuốc nước rỉ ra ở đầu kim. “Vũ ngoan nhé.” Ngày nào cũng Vũ ngoan nhé. Và cái kim đâm phập vào mông. Và thứ thuốc quỷ quái luồn vào da thịt, chạy miết theo bắp đùi, xuống ống chân. Đau buốt. Cái chân tê liệt. Duỗi ra, co vào gì cũng đau buốt. Cái đau lan khắp người. Ngày đầu hét vang phòng bệnh. Những ngày kế tiếp biết hét vang cũng chẳng thay đổi được gì. Nên cắn răng rên rỉ nho nhỏ. Không khóc nhưng nước mắt cứ ứa ra hai khóe mắt, tràn xuống gối nằm. Mẹ đứng bên giường. Cái khăn mù soa trong tay. Nhanh nhẹn thấm những giọt nước mắt ứa ra trên má thằng con.
Chín viên thuốc màu trắng, màu vàng, màu xanh, màu đỏ tuồn qua cổ họng. Mũi chích chất thuốc trong vắt luồn vào mông. Buổi sáng của tôi ở cái Tổng Y Viện lớn nhất thành phố là như thế. Cô y tá nhỏ nhắn cho tôi xem hồng huyết cầu, cho tôi nhòm vào kính hiển vi. Cô y tá hiền hậu. Nhưng cũng cô y tá nhỏ nhắn, hiền hậu ấy đâm kim vào người tôi mỗi sáng. Cô y tá dỗ dành, Còn bạch huyết cầu nữa, Vũ chưa được xem. Ngoan đi rồi cô cho xem.
Và tôi cố nuốt cho hết chín viên thuốc. Cố nằm ngoan cho kim chích vào mông. Cố không la hét giẫy giụa. Cố không bật khóc vì đau buốt, để được xem bạch huyết cầu.
Tôi đã nhớ lối đi đến phòng thí nghiệm, chỗ cô y tá nhỏ nhắn làm việc. Tôi đi đến đó một mình. Thập thò bên khung cửa. Hai ba người y tá đi qua. Một người đứng lại hỏi tôi. “Mi đi mô rứa?” Cái giọng lạ hoắc. Tôi bối rối. Xớn xác nhìn quanh. Người đàn bà xoay hẳn người lại nhìn tôi. Tôi ngểnh cổ nhìn vào căn phòng. Loáng thoáng những bóng người mặc áo choàng bệnh viện trong đó. Vài người còn mang miếng vải che mặt. Không thấy ai nhỏ nhắn trong đó. Tôi ngập ngừng, “Không có.” Rồi quay lưng. Người đàn bà hỏi với theo, “Mi ở phòng mấy?”
Tôi hiểu. “Cháu ở giường số 6.”
“Phòng mấy?”
“Phòng…” Tôi cố hình dung ra con số vạch trên khung ngang cửa ra vào phòng bệnh. Nhưng không thể nào nhớ ra. “Cháu quên.”
Người đàn bà bước tới sát bên tôi, “Mi nhớ lối về không?”
Tôi hăng hái gật đầu. Và vạch chậm từng bước trên hành lang.
Mỗi ngày chín viên thuốc đắng chát cổ họng và một mũi chích tê điếng thịt da. Tôi thấy như mình sắp khỏi bệnh. Tôi thấy mình tỉnh táo. Tôi thấy mình nhẹ nhàng. Tôi thấy mình lăng xăng như những ngày chưa nhuốm bệnh.
Tôi bắt đầu để ý đến những con chuồn chồn ngô chập chờn bay trên những lùm cây trong bãi đất hoang trước trại bệnh. Tôi bắt đầu lắng nghe tiếng con ve sầu rên rỉ trong những bụi cây dâm bụt. Dưới mắt tôi, khoảng mênh mông bắt đầu từ bậc thềm xi măng khu trại lan hun hút ra phía ngoài là cả một khu rừng cấm đầy mê hoặc.
Những đêm khuya, làm biếng xuống nhà vệ sinh để tiểu, tôi thường men theo bậc thềm, dưới ánh đèn vàng, cái màu của lá úa, đứng trên thềm đái xuống những bụi cây rậm rạp. Mắt đăm đăm nhìn những con đom đóm xanh xanh đỏ đỏ bay quyện vào nhau giữa những lùm cây. Trên cái nền đem thẫm của đêm, đôi khi lấp loáng những đốm lửa chập chờn. Đi tiểu xong bao giờ tôi cũng rùng mình khi bắt gặp những đốm nhang cháy đỏ ghim bên bờ cỏ. Một thế giới huyền bí, đầy ắp những đe dọa.
Đêm xuống, bà già có khuôn mặt nhăn nheo bắt đóng cửa, gài móc khóa. Cửa đóng kín nhưng cũng không chặn được tiếng giun dế vang rân từ bên ngoài vọng vào. Những con vạt sành cọ cánh phát ra những âm thanh sắc như lưỡi dao. Lũ ếch nhái từ ao hồ nào đó í ới gọi nhau. Cửa đóng kín, gài khóa bên trong. Mẹ nằm trên chiếc giường bỏ trống. Giường mẹ số 5. Bên cạnh giường số 6. Tôi nằm quay mặt nhìn sang mẹ. Cái màn thưa căng bốn góc vào những cái đinh đóng vênh vẹo trên tường.
“Đừng nằm sát màn, muỗi đốt chết.” Tối nào mẹ cũng dặn sau khi đã gài kỹ bốn góc chân màn cho tôi. Những con muỗi vo ve tìm chỗ màn rách. Màn bên giường mẹ có chỗ rách bằng bàn tay. Mẹ lấy sợi dây chun túm lại. Trong bóng tối, chỗ túm trông như ngón tay ai đó chỉ trỏ vu vơ.
Trong khi dỗ giấc, tôi thì thầm chuyện trò với mẹ. Bà già có khuôn mặt nhăn nhúm gắt, “Khuya rồi có im lặng cho người ta ngủ không nào.”
Hai mẹ con im được một lúc, rồi tôi lại thì thào, “Giờ này bố đang làm gì hở mẹ?”
“Bố cũng đi ngủ như mình, để mai bố đi làm.”
“Bố có nhớ con không?”
“Nhớ chứ.” Giọng mẹ chợt mềm và ướt. Tôi cố nhìn xoáy qua hai lớp màn thưa. Trong bóng tối, hai mắt mẹ chớp nhanh.
“Ai nấu cơm cho bố ăn hở mẹ?”
“Bố tự nấu lấy.”
“Bố biết nấu không?”
“Biết chứ.”
“Con chưa bao giờ thấy bố nấu.”
“Nhưng mà bố biết nấu. Bố nấu ngon lắm cơ.”
Tôi cố nhớ xem đã có lần nào bố nấu ăn thật ngon chưa mà không ra. Bởi bố đi làm cả ngày. Mẹ cả ngày ở trong bếp. Mẹ nấu tất cả những món ăn trong nhà.
Hai mẹ con cứ thì thầm như thế. Tôi xoay người ngó lên đình màn. Con muỗi nào vo ve bên tai. Tiếng giun dế chấp chênh, dập dềnh rồi tan loãng vào bóng tối. Tôi ngủ lúc nào không hay. Tôi chìm vào những giấc mơ lạ lẫm. Tôi thấy tôi bay bổng như cánh diều. Tôi chấp chới, đảo lượn trong gió. Trời chiều lộng gió. Cánh đồng cỏ xanh mướt bên dưới. Tôi nghiêng tai lắng nghe tiếng sáo diều. Vi vu xa vắng. Bỗng dưng tiếng sáo quằn lên như con sóng. Con sóng dâng trào và vỡ tung thành tiếng lộp cộp, lộp cộp. Tiếng giày đinh quen thuộc. Tôi cuống cuồng trong gió. Tôi uốn vặn thân tôi tìm lối thoát. Nhưng sợi dây nào đó đã buộc chặt lấy tôi. Tiếng giầy đinh của ông bác sĩ. Ông bác sĩ đến. Ông bác sĩ hỏi han. Ông bác sĩ đi. Cô y tá lại. Những cái kim đâm vào cánh tay. Những cái kim đâm vào da thịt. Tôi sợ những chiếc kim nhọn hoắt. Tôi vẫy vùng tuyệt vọng. Tôi gào thét vang động cả không gian.
“Vũ, sao vậy con. Vũ ơi.” Mẹ gọi. Tôi bừng tỉnh. Mẹ chui đầu vào trong màn, lay tôi dậy.
“Làm gì mà hét ầm ĩ lên thế?” Bà già có khuôn mặt nhăn nheo cằn nhằn.
Tiếng giầy đinh còn vọng lại từ mảnh vụn giấc mơ lạ lẫm. Tôi thấy da mặt mình căng cứng. Tôi thành chiếc bong bóng bơm căng chỉ chực vỡ.
“Ngủ đi con giai.” Mẹ thì thầm. Bàn tay mẹ ấm. Tôi co người trong chăn. Những con dế con giun ngoài rừng tranh nhau thăm hỏi. Có cả tiếng của con vạt sành chanh chua. Ngủ đi. Ngủ đi. Ngủ ngon đi. Thằng bé sắp tròn tám tuổi đầu.
12
Chiều thứ Sáu. Tôi ngồi trên nệm, tựa lưng vào khung sắt ở đầu giường, tỉ mẩn làm khó mẹ.
“Lụn xụn là sao hở mẹ?”
Cũng cái chữ quen thuộc, đã vài lần hỏi, ngay từ dạo còn ở nhà, nhưng lần nào mẹ cũng ậm ừ.
Chiều thứ Sáu. Không có việc gì làm, tôi ngồi nhìn ba bức tường. Tôi nhớ những tờ giấy, nhớ cái bút chì, nhớ những hình vẽ nguệch ngoạc bỏ quên ở nhà. Ông thầy lang lắc đầu. Bố đi hành quân về, vội vã cõng tôi vào bệnh xá quân y. Ông bác sĩ lắc đầu. Xe cứu thương đưa hai mẹ con lên đây. Chẳng kịp mang theo thứ gì. Chẳng kịp chào thầy giáo Quỳnh. Chẳng kịp nói với con bé Phụng một câu. Trước khi đi xa, chẳng kịp nói với ai câu gì.
“Lụn xụn là gì hở mẹ?”
Đang lúi húi xếp cái quần cái áo mới lấy ở dây phơi trước sân vào, mẹ ngừng tay, ngẩng lên nhìn tôi, chớp mắt. Rồi cười, “Lụn xụn…”
Miệng cười cầu hòa, nhưng mắt tôi chờ câu trả lời.
“Làm gì mà hỏi cái đó hoài vậy?” Mẹ hỏi. Rồi mẹ ậm ừ. Như những lần ậm ừ trước. Thằng Đức ngố có bảng cửu chương 5 mãi không thuộc, thầy giáo Quỳnh bắt nó đứng tại chỗ nghe thầy mắng mỏ. Thầy giận cái tội nó cứ cúi gầm đầu xuống, nhìn cái bàn cái ghế khi thầy nói với nó. Thầy bảo hai anh em mà đứa con trai thì giống mẹ còn con gái lại giống bố. Thầy đọc cái câu vần vè, xuôi tai, Con gái giống cha giàu ba mươi đụn. Con trai giống mẹ lụn xụn cả đời. Thầy đọc đi đọc lại cái câu vần vè ấy. Cả lớp ngồi im lắng nghe. Và bao nhiêu đứa trong lớp tôi thuộc làu cái câu ấy. Con bé Phụng ngồi bàn đầu cũng lẩm nhẩm đọc.
Tôi đổi câu hỏi, “Giàu ba mươi đụn là sao hở mẹ?”
Mẹ nhìn tôi. “Là giàu ghê lắm.”
“Đụn… cái gì hở mẹ?”
Mẹ cười. Mỗi khi không tìm ra câu trả lời, mẹ hay mỉm cười. Bố vẫn bảo Mẹ mày chỉ giỏi cười trừ. Mỗi lần nghe bố nói vậy, mẹ lại cười.
“Đụn là đụn thóc, đụn lúa, chúng mày ạ.” Câu nói ném qua từ góc phòng làm hai mẹ con giật mình. Bà già có khuôn mặt nhăn nheo, ngồi dựa lưng vào thành giường cho dễ thở, nói vọng qua. Cái giọng khô khan.
Mẹ quay qua nhìn cái bà cụ giường số 3 ấy, rồi quay về tôi và mẹ lại cười.
Bây giờ thì tôi hiểu. Con bé Phụng sẽ giàu sang. Nhà cửa thênh thang, lúa thóc đầy sân. Cảm giác lạ lẫm reo vui trong tôi. Phụng sẽ giàu có sang trọng. Trong xóm hay trong trường Phụng cũng chỉ chơi với một mình tôi. Nhà Phụng sẽ có đầy những đụn thóc, đụn lúa. “Đụn”, cái chữ nói ra nghe kỳ kỳ, nhưng lại là cái chữ đặc biệt, đáng trân trọng.
“Thằng bé Vũ kia, mày giống mẹ mày như đúc đấy con ạ.” Bà già có khuôn mặt nhăn nheo nói.
Câu nói như gáo nước tạt vào hai mẹ con tôi. Mẹ liếc nhanh bà cụ, rồi đứng dậy vu vơ phủi vạt áo, như phủi cho sạch những giọt nước bà cụ mới tạt vào người, rồi lại ngồi xuống cạnh giường. Mẹ đặt tay lên trán tôi, nói lảng, “Hết nóng rồi ấy nhỉ.”
“Hết nóng rồi.” Tôi lập lại cái điều mẹ mong ước.
Mẹ trở lại với cái áo đang gấp nửa chừng.
Có tiếng động bên ngoài. Nắng hanh ngoài trời. Tiếng lạch cạch ùa qua khung cửa mở toang. Tiếng lạch cạch càng lúc càng lớn. Chồng lên tiếng lạch cạch là tiếng dép kéo lê, tiếng guốc gõ trên nền gạch. Và lao xao tiếng người. Tôi ngồi dựa thành giường ngóng ra cửa. Mẹ cũng ngừng tay gấp áo quần. Bên kia, bà già có khuôn mặt nhăn nheo cũng ngểnh cổ nhìn ra cửa.
Một bóng người hiện ra trong khung nắng. Thêm một bóng người nữa. Và một đầu giường sắt ló ra ở khung cửa. Ngừng lại. Ngừng lại. Giọng đàn ông gấp gáp. Tiếng lạch cạnh tắt ngấm. Xoay ra ngoài. Xoay ra ngoài. Giọng đàn bà vội vã. Tiếng ken két của vật gì đó kéo lê trên nền nhà. Đầu giường, thân giường. Rồi cả chiếc giường hiện ra. Hai bóng người líu ríu phía chân giường. Có một người nằm trên chiếc giường có bốn bánh xe ấy. Tiếng rên. Giọng đàn bà. Trời ơi, trời ơi nhè nhẹ một tí coi. Người nằm trên giường kêu cầu. Thân hình trắng toát. Chiếc giường kỳ lạ. Phía chân giường có hai cái trụ lằng nhằng dây, móc. Và người nằm trên giường có hai chân băng bột trắng tinh. Hai chân băng bột trắng tinh ấy treo bằng những dây băng vải, lên tận đỉnh cột.
Chiếc giường lại lạch cạnh, lạch cạch. Bốn bánh xe lăn tới tận góc phòng, nơi hôm qua vẫn còn một giường trống. Sáng sớm hôm nay người ta kéo cái giường trống ấy đi. Người-đàn-bà-già-hơn-mẹ đứng bên cô-gái-trẻ-hơn-mẹ bám chặt lấy thanh giường như sợ ngã. Người đàn ông mặc áo choàng xanh. Cô y tá mặc áo choàng trắng. Cuốn sổ và cây bút lấp ló túi áo.
“Giường của cô ấy số 3.” Cô y tá nói. “Giường số 2 còn trống, bà muốn ở đây trông cô ấy thì nằm ở đó nhé.”
Người-đàn-bà-già-hơn-mẹ vừa gật đầu, vừa tíu tít cảm ơn.
Cô-gái-trẻ-hơn-mẹ chỉ nhìn hai người mặc áo choàng bệnh viện, rồi xoay qua len lén nhìn mẹ, và ngó tôi chăm chăm. Tôi bối rối quay đi. Tôi chả bao giờ dám nhìn lâu vào mắt ai. Nhìn vào mắt người khác – dù chỉ thoáng qua – luôn làm tôi rùng mình như bị trúng gió.
Cô y tá gài những tờ giấy màu vàng vào cái bảng nhỏ gắn ở đầu giường người bệnh mới chuyển vào, rồi vội vã bước đi. Người đàn ông mặc áo choàng bệnh viện cũng lặng lẽ đi, hoàn toàn không hé môi.
Người-đàn-bà-già-hơn-mẹ sửa lại chiếc gối dưới đầu người bệnh mới chuyển vào rồi quay sang phía mẹ con tôi.
“Thằng cháu ốm đau sao mà lại nằm ở đây?”
“Cháu ốm cả tháng rồi.” Mẹ nói nhỏ.
Hai con mắt híp nhìn tôi, chép miệng, “Rõ khổ! Còn bé tí mà đã sưng phù như thế này!”
Cô-gái-trẻ-hơn-mẹ loay hoay sắp xếp đồ đạc gì đó vào ngăn tủ ở đầu giường.
Người-đàn-bà-già-hơn-mẹ có con mắt híp, ngồi lên cạnh chiếc giường trống, hất đầu về phía người bệnh mới chuyển vào, “Cháu nó tên Huyền. Khốn khổ nhà cháu. Đang ngồi trên xe xích lô thì cái xe đò thổ tả nó bị ban, nó đâm sầm ngay vào con bé. Chân tay gẫy nát cả ra.”
Mẹ kêu, “Chúa tôi!” Và chớp mắt liền liền vì cảm động. Mỗi lần cảm động mẹ hay kêu Chúa tôi rồi chớp mắt. Mà đã chớp mắt liền liền thì thế nào nước mắt cũng ứa ra. Tôi không muốn mẹ khóc.
“Bây giờ phải bó bột cả tay lẫn chân, có khổ không.” Câu nói tuôn nhanh và cái đầu lắc vội. Người đàn bà chép miệng sau câu nói.
Tôi nhìn cái người nằm trên giường, toàn thân đắp tấm khăn trải giường trắng toát. Chị Huyền. Tôi thấy hai thanh gỗ gài ở cuối giường. Hai chân băng bột trắng tinh luồn qua hai cái bánh xe nhỏ, treo cao trên ấy. Bây giờ tôi mới thấy một cánh tay cũng băng bột trắng tinh mắc vào thanh gỗ ngắn ở đầu giường. Cánh tay kia đâu rồi. Tôi nhớ người-đàn-bà-già-hơn-mẹ nói bó bột cả tay lẫn chân, nghĩa là cánh tay kia vẫn còn. Nhưng sao tôi không thấy. Tôi sợ những hình hài què cụt. Ông lão cụt chân đi ăn xin trong làng. Bà cụ gù lưng, cụt một tay, tay kia chống gậy đi xin gạo. Tôi vẫn thấy họ khi họ đến đợi ở hiên nhà. Nhưng cái tay cụt, cái chân cụt đều đã lành. Da đã bọc kín đầu cụt, thành vết sẹo bóng. Có lần tôi còn cả gan sờ vào chỗ bóng ấy sau khi đong gạo cho bà cụ. Tôi yên lòng trước dấu vết tật nguyền của ông lão cụt chân, của bà cụ cụt tay nhưng tôi cảm thấy lo lắng trước một người cụt tay cụt chân mà còn quá trẻ. Một người có cái tên rất hiền: chị Huyền.
“Cô ấy bị lâu chưa hở bác?” Mẹ hỏi, chắc đã mềm cơn xúc động.
“Mới đây chứ đâu. Cái xe vận tải bị ban, đâm sầm ngay vào con bé. Thế có khổ không!”
Xe vận tải. Tôi ở làng quê chả bao giờ thấy xe vận tải. Ngay cả xe hơi thường cũng hiếm khi trông thấy. Chỉ khi nào ra phố ngoài mới thấy những chiếc xe hàng, chở khách lên thành phố. Những chiếc xe có bảng hiệu trên mui. Sơn Trà-Đà Nẵng. Tôi ở làng quê, chẳng bao giờ thấy xe vận tải. Chiếc xe vận tải làm gẫy tay, gẫy chân chị Huyền, chắc phải to lớn, kềnh càng ghê lắm.
“Bác sĩ có nói băng bột bao lâu không bác?”
“Ba tháng tới sáu tháng cô ạ,” người đàn bà da diết. “Nửa năm trời nằm thế này thì còn gì là người.”
Mẹ ái ngại nhìn về phía giường chị Huyền. Cô-gái-trẻ-hơn-mẹ vẫn tỉ mẩn vuốt mép chiếc gối chị Huyền đang gối. Chị Huyền nằm ngửa, nhìn lên trần nhà. Tấm khăn trải đắp từ cổ xuống bụng. Tôi thấy một nửa khuôn mặt trắng xanh. Chiếc mũi thẳng. Đôi môi đầy và những sợi lông mi cong. Và tôi nghe văng vẳng tiếng rên của chị.
“Hôm ấy may mà con em nó không đi theo,” bà nói, hất hàm về phía cô gái trẻ hơn mẹ, đang đứng bên cạnh giường chị Huyền. “Con Thảo, em nó đấy. Phúc bảy mươi đời chứ không thì bây giờ bó bột hết cả hai.”
Cô gái ngẩng đầu nhìn về phía chúng tôi, môi hé mở như có điều muốn nói. Một câu chào, có lẽ.
Bỗng dưng tôi thấy thích cả chị Huyền lẫn chị Thảo. Chị Thảo có đôi mắt đẹp. Tôi đoán chị Huyền chắc cũng vậy.
“Sắp đến giờ cơm đấy. Nhớ xin cháo cho cô ấy.” Bà-già-có-khuôn-mặt-nhăn-nheo ở giường số 3 nãy giờ nằm nghe, bây giờ mới lên tiếng.
“Có cháo hở bà?” Bà mẹ chị Huyền hỏi vọng sang.
“Có chứ, nhưng phải xin nó mới cho. Không thì cứ cơm thôi.”
“Chắc tôi cũng xin bát cháo, chứ cơm thì nuốt gì nổi.”
Bà già nhăn nheo là cái đồng hồ, luôn luôn nói đúng giờ phát cơm.
Cơm chiều bệnh viện có thịt heo kho. Miếng thịt heo vuông vức, một phần nạc, hai phần mỡ. Nhúm rau luộc. Chút xì dầu. Tôi nhìn miếng thịt heo kho béo ngậy. Thèm thuồng. Cơm chiều bệnh viện có thịt heo kho mà hôm nay lại là thứ Sáu.
“Hôm nay kiêng thịt đấy Thảo ạ.” Bà mẹ nói.
Và tôi thấy hai mẹ con chị Thảo làm dấu Thánh Giá trước khi xì sụp húp cháo.
(Còn tiếp)
bài đã đăng của Hoàng Chính
- ngòi bút ngập ngừng - 23.04.2026
- giao thừa, ở lại… - 16.02.2026
- mòn mỏi chờ ai đó trở về - 04.11.2025
- mùa thu cuối cùng - 09.09.2025
- cái đồ vô tổ quốc!–the stateless - 26.05.2025
- mấy sông cũng lội… (kỳ 10) - 28.04.2025
- mấy sông cũng lội… (kỳ 9) - 24.04.2025
- mấy sông cũng lội… (kỳ 8) - 21.04.2025
- mấy sông cũng lội… (kỳ 7) - 17.04.2025
- mấy sông cũng lội… (kỳ 6) - 14.04.2025
- mấy sông cũng lội… (kỳ 5) - 10.04.2025
- mấy sông cũng lội… (kỳ 4) - 07.04.2025
- mấy sông cũng lội… (kỳ 3) - 03.04.2025
- mấy sông cũng lội… (kỳ 2) - 31.03.2025
- mấy sông cũng lội… (kỳ 1) - 27.03.2025
- mấy sông cũng lội… nợ những người không may mắn như tôi - 24.03.2025
- “And I’m Guilty of That!” - 07.02.2025
- chì riêng phạm nhân hiểu được - 01.11.2024
- như thời tiết không thể nào đoán trước - 26.09.2024
- còn lại một mình giữa nhân gian - 10.07.2024
- có gì mà phải vội vã nữa đâu! - 21.05.2024
- mịt mờ dấu chân quen - 18.04.2024
- có những thứ cần phải đốt đi - 20.03.2024
- ngõ cụt - 04.03.2024
- những viên thuốc giả cho một cơn điên thật - 29.01.2024
- giáng sinh này, giáng sinh xưa - 25.12.2023
- di vật - 14.11.2023
- nét vẽ vô hình của thằng bé mồ côi - 16.10.2023
- lời nguyền ở thế giới bên kia (phần 8) - 09.10.2023
- lời nguyền ở thế giới bên kia (phần 7) - 03.10.2023
- lời nguyền ở thế giới bên kia (phần 6) - 27.09.2023
- lời nguyền ở thế giới bên kia (phần 5) - 20.09.2023
- lời nguyền ở thế giới bên kia (phần 4) - 13.09.2023
- lời nguyền ở thế giới bên kia (phần 2) - 30.08.2023
- lời nguyền ở thế giới bên kia (phần 1) - 23.08.2023
- ở một nơi có rất nhiều barbie - 15.08.2023
- gọi về chốn xưa - 13.06.2023
- trầm hương phố lạ - 17.05.2023
- qua vùng biển khác - 25.04.2023
- lửng lơ giữa dòng - 21.03.2023
- Có đi cả đời... - 14.03.2023
- Những Thiên Thần Còn Sót Lại Ở Trần Gian - 02.02.2023
- gói quà không bao giờ mở ra - 23.12.2022
- Người Đàn Bà Phía Sau Những Chấn Song - 03.10.2022
- Viên Gạch Vỡ Ở Bức Tường Bá Linh - 09.09.2022
- Khi Loài Chim Thôi Hót - 27.06.2022
- Khung Đời Treo Lệch - 08.06.2022
- “Cho Tôi Một Tô Chữ Xào Dòn!” - 10.05.2022
- Sinh Thiết - 24.02.2022
- Thư Cho Bà Nội Ở Thiên Đàng - 18.01.2022
- Con Trai Bác Thợ Mộc - 22.12.2021
- Tháo Rời Khung Dĩ Vãng - 10.11.2021
- Hoàng Chính: Bây giờ người ta không nói (mà ói), không viết (mà giết) tiếng Việt! - 02.11.2021
- Ông Tướng Đầu Hói - 22.09.2021
- chạy về phía bình yên - 24.08.2021
- một đoạn trong thánh kinh - 02.08.2021
- Có Một Thứ Ông Trời Không Cho Hắn - 06.07.2021
- Thiên Đường Cũng Tan Theo - 19.04.2021
- Em Bé Lên Mười Trong Trại Tập Trung - 22.03.2021
- Huyệt Đào Trên Mộ - 15.03.2021
- Chờ Xe Rác Đi Qua - 01.02.2021
- thư tình viết muộn | kỳ 25 (kỳ cuối) - 20.01.2021
- thư tình viết muộn | kỳ 24 - 19.01.2021
- thư tình viết muộn | kỳ 23 - 18.01.2021
- thư tình viết muộn | kỳ 22 - 15.01.2021
- thư tình viết muộn | kỳ 21 - 14.01.2021
- thư tình viết muộn | kỳ 20 - 13.01.2021
- thư tình viết muộn | kỳ 19 - 12.01.2021
- thư tình viết muộn | kỳ 18 - 11.01.2021
- thư tình viết muộn | kỳ 17 - 08.01.2021
- thư tình viết muộn | kỳ 16 - 07.01.2021
- thư tình viết muộn | kỳ 15 - 06.01.2021
- thư tình viết muộn | kỳ 14 - 05.01.2021
- thư tình viết muộn | kỳ 13 - 04.01.2021
- thư tình viết muộn | kỳ 12 - 01.01.2021
- thư tình viết muộn | kỳ 11 - 31.12.2020
- thư tình viết muộn | kỳ 10 - 30.12.2020
- thư tình viết muộn | kỳ 9 - 29.12.2020
- thư tình viết muộn | kỳ 8 - 28.12.2020
- thư tình viết muộn | kỳ 7 - 25.12.2020
- thư tình viết muộn | kỳ 6 - 24.12.2020
- thư tình viết muộn | kỳ 5 - 23.12.2020
- thư tình viết muộn | kỳ 4 - 22.12.2020
- thư tình viết muộn | kỳ 3 - 21.12.2020
- Thư Tình Viết Muộn | Kỳ 2 - 18.12.2020
- Thư Tình Viết Muộn | Kỳ 1 - 17.12.2020
- Thằng Mọi Đen Không Là Con Của Chúa! - 01.12.2020
- Độ Đường Vừa Lỡ - 15.09.2020
- Cái Radio Của Bố Tôi - 06.05.2020
- Lệch cán cân đời - 20.03.2020
- Mùa Giáng Sinh Xưa Tôi Đã Hứa - 24.12.2019
- “Hòa bình rồi sao Ngoại chết chi dzậy!” - 30.04.2019
- Tiểu Hổ Gian Truân - 07.02.2019
- Có một phạm nhân ở giữa chúng ta - 31.12.2018
- Nỗi Khát Khao Trong Lòng Tên Thảo Khấu - 16.10.2018
- Cái vẫy tay thường thấy ở sân ga - 10.09.2018
- Ruồi - 19.09.2017
- Trôi theo cơn lũ - 21.11.2016
- Thư Tình Viết Muộn - truyện dài Hoàng Chính - 06.09.2012
- nàng tiên cá - 17.02.2012