lại thấy chính mình trong giấc mơ dữ tợn
lạc đường đói khát
lê chân trên miền đất xa lạ tối đen
lạnh run
nhọc mệt tìm hoài một chiếc xe ôm
họ thường đậu xe đâu đó ở những ngả tư
họ thường là những cứu tinh của tôi trong đêm tối
những tối mênh mông lang bang trên hè phố
– tất nhiên là cô đơn –
tôi thường mời họ cùng uống cà phê
kể chuyện đời cho tôi nghe
ai cũng có một chuyện đời gì gì đó
buồn tênh
những căn nhà nhỏ hẹp ngoằn ngoèo lại hiện ra
lại như những xâu chuỗi liên tu bất tận
gió và đêm tối rủ nhau hù dọa kẻ lạc đường
những con ma ríu rít cười trong sương
chúng kéo những mảnh áo trắng nhợt nhạt bay lướt thướt
chúng thả những mớ tóc dài rối tung
và những hốc mắt vô thường chớp tắt
tôi nói tôi không đùa giỡn.
làm ơn chỉ cho tôi một con đường thật sự.
.