lại về ư
trong cơn mê bật máu
lại cánh đồng đá trùng trùng
in dấu chân dã thú tuổi hai mươi đau quặn lịch sử
những cánh tay quay búa vung lên dưới mặt trời hả họng cười
nuốt gọn tuổi hai mươi dìm vào cơn đói
mồ hôi nhầy nhụa rơi xuống cánh đồng
liếm bờ môi mặn khô queo
ta cùng rít lên tìm sự sống
đập đá Chu Lai
còng những cái lưng mảnh dẻ tư sản
gục những cái đầu tri thức vào quên lãng
quay những vòng búa nhịp nhàng ta đập
thình thịch lên trái tim
chát chúa lên thân phận
bàn chân hai mươi phồng dộp rỉ máu xuống hạt cơm độn sắn
ta câm điếc vì sự sống
giao hoan ngầm trong bụi cỏ còn vương nắng
giường chiếu lạnh tanh và nóng hổi
cọ quậy nhau trên thân những con bọ chét cát
bật ngửa vào nhau nỗi đau cuối
khi tuổi hai mươi ta rên xiết
thả dục vọng thều thào vào nhau
hối hả dìm nhau trôi trên dòng thời gian câm
trên chiếc chiếu rách
đá Chu Lai bật khóc . . .
.