- Tạp Chí Da Màu – Văn chương không biên giới - https://damau.org -

Tỉnh lẻ

 

 

 

em nói là “em đang yêu”
ôi cha – mọi thứ hóa công cốc
sáng nay (dấm dớ
tự đào hố nhỏ nơi trí nhớ
tôi khai con lạch
thông ra ngoài hộp sọ
hòng ý
tưởng / chảy xuống
cửa sổ bên dưới

cho trôi khuất mắt chiếc dương cầm
xưa!)

– gã trí thức
tiểu tư sản thành thị
là tôi
lạc chân ghé lại chơi
trên đỉnh dây
chùm nho khô

mỗi dăm tháng một lần
trái rụng

ca khúc “i’m your man”
của leonard cohen
được chính tác giả chơi / thực tiết điệu
tuy nhiên
bao trùm căn nhà nơi trí nhớ
trên đỉnh dây
chùm nho khô – vẫn yên tĩnh

phòng triển lãm tranh
của hai con linh miêu / hiện
đã được khoác tấm áo màu khói lam chiều
nặng trĩu – từ đầu
đến cuối phòng
một con nhện mắc chứng thiểu năng
đương dệt mộng

hết sức trầm kha
tôi nhìn ra khuôn mặt mình
sau đống trống đồng
nát / đầy sẹo

3 giờ sáng
còn nghe tiếng chân trần
từ tối qua
chạy rầm rập trên lộ lớn
(cứt đái!)

ngó qua cửa chợ tạp hóa mễ
ở góc đường số 7
khoá im ỉm
trong lúc đợi cửa mở
hút hết bốn điếu cigar
chả đi tiểu lần nào – duy nhất
có hai lần tôi bật khóc khi nghe tiếng nước hắt lên lề đường
dăm lần hét tướng
hét toáng

tưởng tượng về
bật sofa (kiến trúc bi thảm) ra
nằm
chuyển động bên cái mạng rẻ tiền
tôi không tin mình đang trăn trở
quả – việc
biết
người ta / thực sự

cũng chẳng để làm gì

. . . hai con linh miêu tự động
sáp lại
tôi nói liền “bây
cốt hai đứa con của thần
và
có quá nhiều kẻ không hề nhìn
thấy bây
thực phí!” đoạn
đậy hạ bộ mỗi con
tờ nhật trình
phát hành vào ngày thứ hai

 

 

 

.

bài đã đăng của Vương Ngọc Minh