- Tạp Chí Da Màu – Văn chương không biên giới - https://damau.org -

Ở đường Moran

 

 

 

Họ réo “đồ việt gian” đầy tính đại trà, khi anh băng ngang để vào chỗ em (một chỗ ngồi đầy bóng tối.)
… thử tưởng tượng, từ đấy (có thể thôi, rồi đây.) anh sẽ chú thích trên đầu mỗi bài thơ, tỷ dụ: ngày 1 tháng tám, qua ống kính của chiếc máy ảnh cổ lỗ sĩ (lúc nào cũng kè kè bên hông.) anh đã nhìn thấy bài thơ tình (hậu hiện đại.) trên khuôn mặt em thực đôn hậu.

– và rồi, ơi chao! cái dáng vẻ cam chịu (đến tội.) nơi em đã khiến cho chuyến đi về anh cứ có cảm giác dường, một cặp mắt đẹp (đen láy.) đương mở to dõi theo.

… trời cực nóng mà phía sau ót anh trổ cơ man nào hoa
cỏ, lạ.

 

 

.

bài đã đăng của Vương Ngọc Minh